10 thg 10, 2012

Đi dưới mưa đêm




Đằng kia, sau những rặng cây gầy gò, một phiến trời lang thang, u sầu thu lại ánh sáng, mảnh trăng mỏng manh nương theo cơn gió tà tà vắt mình trên bờ hồ. Chợt tiếng dế vỡ giọng hay tiếng dạ đàm của những gợn nước đen trên lối, một hơi hám rìn rịn mà dịu dàng tưởng như sinh ra từ sao vỡ khi bước chân lỡ chạm vào mảnh nước. Mưa nhẹ, từ chiếc ô bật vội trong đêm, từ giữa những tán lá xào xạc, mưa chợt cất tiếng thâm trầm theo miên man...

Ngày xưa cứ mỗi khi bước ra đường là mẹ cứ dúi vào tay cái áo mưa. Con giãy nảy: "Có mưa đâu mà mẹ lo xa!". Mẹ mặc, cứ bảo cầm cho chắc. Nhớ mẹ nhiều đến thế. Bà ngoại lên thành phố, gặp mình kể đủ thứ chuyện. Chuyện hồi ông còn sống thích bà nấu món gì hay khen ba đứa con trai tài giỏi hay xài xể con dâu này nọ, rồi chuyện bà ủi quần áo cho lính Ngụy ngày xưa hay đẻ rơi dì Chút tại bến xe khi di cư vào Nam… Bà cũng nhắc nhiều về mẹ, đứa con gái đầu lòng vừa thương vừa hận. Ai cũng nói bà ngoại và mẹ tính tình giống nhau quá chừng nhưng không ai dám nói trước mặt bà cả, sợ bà lại la toang toáng lên. Cuộc đời mẹ lận đận, thăng trầm vì chồng con. Nhận thấy những khó khăn hiện tại của bản thân tôi thật nhỏ nhoi và yếu đuối với những gì mẹ đã trải qua.

Mưa chợt lớn thêm. Mắt kính nhòa hết, tôi cứ thấy theo bản năng mà rồ tay lái. Những đợt mưa quất vào mặt đau rát. Gần như không thể giữ được cái đầu của mình nữa, nó sắp rụng khỏi cổ. Nước mưa đã ngấm lên tận thắt lưng, cái lạnh cùng với nỗi buồn đến thấu xương. Dòng xe khựng lại, một nỗi chua chát xâm chiếm tâm trí, mình đã dặn lòng là thế này là thế kia, là sẽ không bao giờ để tình cảm dẫn lối yêu thương khi biết là trái tim đã mỏi mệt mà bàn chân cứ cố lê theo niềm tin trong vô vọng. Kẹt xe, người ta leo lên vỉa hè, chuyến xe buýt số 6- mà cứ ngỡ là số 8, rên rỉ giữa làn đường hoan lạc trong khi gã xa phu khẽ một tiếng thở dài. Xe ngang qua, xe rỗng không và hối hả. Thời gian nhẹ đi qua từng mái nhà xiên xiên bên làn đường dang dở, nghe mùi café đăng đắng len vào từng góc phố đợi màu lá vàng và tiếng cười ai rung rinh bất chợt, rất nhỏ, một nốt nhạc trầm dang dở: gác trọ nào cho ta gối đầu đêm nay?

Khí trời sau cơn mưa lúc nào cũng trở nên trong trẻo đến lạ thường. Vậy mà sau bao nhiêu giông bão lòng người lại càng u ám, mịt mùng. Tôi bảo với người ta là tôi không thể bước đi một mình như thế, tôi bảo với người ta là hãy cho tôi quá giang ít ra thì cũng đến khi cơn mưa này tạnh hẳn… Không! Ít ra thì hết đêm nay thôi. Có điều gì là không thể giữa chốn nhân gian này nhưng sao yêu thương đến với nhau lại quá trắc trở. Kẻ vốn lạnh lùng cũng đến lúc nhận ra rằng con tim mình đang tan chảy và gục ngã. Người mềm yếu luôn bệ tắc trước những lựa chọn. Đời nghiệt ngã hay chính lòng người không nhận ra lối đi cho riêng mình?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét