Sớm. Trời se lạnh, gió khoan thai đưa đẩy những đám mây dọn đường cho bình minh trỗ dậy đằng đông bằng một thứ ánh sáng dịu nhẹ và hoe vàng. Hắn ngồi đó, mặc bộ đồ xanh nhạt, mắt nhìn xa xăm vào không trung. Chiếc xe buýt số 8 từ xa, tôi vẫy tay, chiếc xe nhanh chóng ghé lại, đúng hơn là để đón hắn.
“Nhanh xé vé cho người ta kìa” - gã tài xế có hàng ria mép thúc giục.
“Biết rồi.” Hắn gằn giọng rồi lục lọi xấp vé trong chiếc rỗ nhựa vuông cũ đầy giấy tờ lộn xộn.
“Áo quần xộc xệch quá đấy” - Hắn không buồn đáp lại.
“Bà già đi đâu?” - Hắn hỏi bà cụ ngồi trên hàng ghế cuối.
“Đi đâu cũng được.” - Bà bâng giơ trước câu hỏi xấc xược của hắn.
“Năm ngàn.” Hắn chìa cái vé ra trước mặt bà.
Bà thản nhiên: “Tui không có tiền”
“Bà già đùa à, không có tiền thì xuống xe.” - Hắn chưa có vẻ gì là nổi nóng, có lẽ hắn cũng đã quen nhiều với những tình huống như thế này.
“Mày cho tao quá giang hết quãng này thôi, rồi tao sẽ chẳng đi thêm một chuyến xe nào nữa.” -Bà nói như trăn trối. Câu nói của bà làm tôi ngờ ngợ. Mái tóc của bà ngắn và rối, lổm chổm những sợi trắng sợi vàng cùng làn da nhăn nheo minh chứng cho thời gian mà những sự khổ cực bà đã trải qua.
“Bà về nhà đi”. Hắn nhìn bà hồi lâu rồi xuống giọng.
“Tao không về đâu cả, tao cũng chẳng có nhà.”- Bà bỗng phản ứng một cách rắn rỏi.
“Bà về nhà đi, con cái của bà đâu” - Hắn nói với giọng trầm buồn.
“Tao không cần thứ bạc bẽo đó, bọn chúng rồi sẽ gặp quả báo”
“Con cái nào cũng thương yêu mẹ cha cả.”- Hắn khẽ quay ra trầm tư nhìn phố
Bà im lặng. Bà khóc, những giọt nước khẽ luồn theo khóe mắt rơi lã chã, tiếng nấc khe khẽ trong tiếc nuối: “Tao ước gì không sinh nó ra.”
Rõ ràng, trong ánh sáng chói lòa của bình minh, tôi thấy mắt hắn long lanh trong giây lát.
*******
Trưa. Nắng gắt gay buông cái khô khốc và bụi bặm lên con đường chật chội oằn mình ôm trọn những luồng xe không ngớt. Nắng chiếu thẳng vào hàng ghế trạm xe buýt. Tôi nép vào một góc bên cạnh chiếc xe máy cũ kĩ dưới bóng cây, cô bạn đứng cạnh che đậy kín mít thở phì phò, mồ hôi lấm tấm trên gò trán, hai tròng kính cận dường như khẽ nhòa trong tích tắc rồi bốc hơi ngay dưới cái nóng.
Một chiếc xe buýt lam con ghé lại, bốn người mò mẫm bước xuống, đúng hơn là có hai ông, một bà và thằng nhóc ăn mặc rách rưới. Bà nắm tay thằng nhóc, hai người còn lại bám víu vào bà thông qua hai cây gậy. Bốn người đeo lỉnh khỉnh đồ, tất cả họ đều bị mù, có mỗi thằng nhóc vô tri là còn sáng mắt.
“Xem coi có xe chưa con?”- Một trong hai ông lão nhắc nhở.
Thằng nhóc ngó nghiêng qua lại rồi bất chợt xem lên: “Xe đến kìa ông”, chiếc xe buýt ghé lại trước họ một đoạn khá xa.
Thằng nhóc phân vân, ngơ ngác định chạy lại. Bà lão bất ngờ chưa kịp phản ứng buông tay. Thằng nhóc nắm lại tay bà, rồi chạy theo chiếc xe.
Họ chạy, đúng hơn là họ dìu nhau chạy. Hai người đàn ông phản xạ nhanh hơn, nắm chặt cây gậy nối nhau chạy theo. Xe chỉ cách mươi mét, họ vẽ nên một đường cong ngoằn nghèo giữa phố xá. Tất cả mọi người nhìn cảnh tượng hiếm gặp này, kẻ cười, rồi có người tiếc rẻ. Chiếc xe buýt dường như phải đợi lâu, khẽ cất bánh.
Thằng nhóc í ới gọi theo, xe không nghe và nó bất lực dừng lại: “Xe chạy mất rồi!”
Tôi bỗng nhớ đến trò chơi rồng rắn lên mây hồi còn bé: thằng nhóc như người mẹ, ba người già đó như những đứa con bé bỏng núp sau lưng mẹ và chiếc xe buýt đó như ông thầy thuốc cố bắt cho được họ. Rồi chiếc xe buýt không bắt được ai, kết quả như vậy, có phải họ đã là người chiến thắng không?
“Tại sao nó chạy, nó tưởng mình không có tiền trả sao?” – Một ông lão bực dọc than trách.
“Chắc vậy rồi” – Bà lão ũ rũ, khẽ siết chặt tay thằng nhóc. Một bàn tay nâu vàng nhăn nheo và một bàn tay nhỏ nhoi như búp măng trong cơn bão.
*******
Chiều. Cơn mưa tầm tã trút xuống thành phố như gội rửa chút tiếc nuối cho những ngày nước ngập huy hoàng. Kẹt xe, lại kẹt xe. Người nhìn người, xe chạm xe. Chiếc xe buýt bất lực chôn chân ngay trước ngã tư. Đèn xanh rồi đỏ, không ai nhúc nhích. Tôi ngồi trên xe, khẽ nhìn những vạt nước chạy dài trên hàng kính cũ mèm, khẽ nhìn đồng hồ, lại thêm một ngày sắp qua và cái cảnh kẹt xe này như thêm chút thi vị cho một kết thúc tẻ nhạt của hành trình dài không ngơi nghỉ. Chiếc xe buýt nhích lên được một chút là hàng chục chiếc xe máy nối đuôi nhích theo sau. Tôi liên tưởng đến cảnh như bầy kiến tha một con mồi, chúng cố bám lấy con mồi không tha dù thời tiết mưa bão. Đúng là kiến sợ mưa thiệt, nhưng họ đâu phải kiến, họ mặc áo mưa rồi. Nhưng chiếc áo mưa sẽ bảo vệ họ và vì thế họ sẽ bám riết lấy con mồi.
Còn nhưng ai không có áo mưa thì sao? Ừ thì họ núp mình dưới những mái hiên. Nếu chủ nhà tốt bụng có thể sẽ cho họ cái ghế ngồi. Họ cứ đứng đó chờ mưa tạnh cố quên cái bụng đang cồn cào hay mái tóc ẩm ướt rối xù.Họ đứng xếp thành hàng ngang trước một cửa hàng đã khép cửa, mỗi người mang trong mình một tâm trạng khác nhau. Người thì bộn bề lo lắng, người thì bình thản, vô tư… Đối diện họ, một shop quần áo với ánh đèn rực rỡ ánh lên một hàng ma-rơ-canh trong cửa kính đang khoát trên mình những bộ đồ lòe loẹt. Mỗi ma-rơ-canh đều có khuôn mặt khác nhau, cái thì lạnh lùng, cái thì tươi cười, cái thì nghiêm nghị…
Từ xa, một bà cụ gánh hành rong lững thững ghé lại. Bà đội nón lá, khoác trên mình tấm nilông to, quần đen xắn cao lộ ra đôi xương chân gầy gò. Bà nhìn quanh rồi tiến tới chỗ những người trú mưa cơ hồ tìm một chỗ đứng. Người đàn ông ăn vận lịch sự đưa tay lên nhìn đồng hồ. Một thanh niên độ ba mươi đeo tai nghe khe rung mình theo điệu nhạc. Tất cả vẫn lặng thinh, mặc bà cụ đứng ngoài rìa, không ai chịu xích vào, đúng hơn là họ không để ý và nghĩ rằng bà già đứng đây chủ ý để mời mọc vài món hàng rồi đi. Bà vẫn đứng ngoài mưa, họ vẫn xếp hàng trú mưa không một phản ứng. Tôi nhìn họ, rồi nhìn sang những ma-rơ-canh .. thật sự không khác nhau là mấy ..
Mưa vẫn cứ rơi đều, những hạt mưa đen ..