31 thg 12, 2012

Mùa đông còn đó


Mùa đông chiều nay rất lạ. Những cơn lạnh hơi se của thành phố không còn mang vẻ thâm trầm và ủ dột. Ra phố gặp những giỏ hoa cúc lòa nhòa, len lỏi giữa hoàng hôn, cái kiểu như vừa biết yêu vậy: sung sướng và rộn rã. Thường thì vừa đi vừa huýt sáo, nhưng lâu rồi tôi không gặp một đám lá rơi đủ nhiều để chân đá tung bay ngay cả vào mùa thu, nên tôi sẽ chỉ mỉm cười. Con sẻ nâu thôi ríu rít, đành ngậm tăm trong những chiếc tổ tròn cũ dưới kẽ mái hiên. Những cọng rơm rớt ngoài tổ bị gió hắt vào vô vọng, có cọng lâu lâu nhỏ xuống mặt hè những giọt nước, như tiếng nấc lẻ loi, đi ra từ giấc mơ của nỗi niềm phù phiếm. Còn có cọng lăn tăn trên hàng dây thường xuân mà cơn mưa phùn chiều nay đã làm cho từng mầm xanh hồi xuân trở lại.

Vậy là mùa đông vẫn còn đó. Với tôi, mùa đông là cái quán nhỏ vắng khách và cũ kĩ, có kẻ vãng lai tình cờ ghé lại ngồi nhâm nhi chút nước chè thoáng đãng mà ngâm nga vài câu thơ kiểu như “ai trở về mùa thu trước - nhặt hộ tôi những lá vàng”. Với tôi, mùa đông là những ngày học vội, thi cũng vội, có khi thử nhắm chặt đôi mắt mình lại, dù khi không lắng nghe một âm thanh nào đó ngoài sách vở, bởi chúng ta đôi khi đơn giản đều là một con người, và mỗi người chỉ là một đơn vị loài nhỏ bé mà thôi. Với tôi, mùa đông là mùi khói rơm rạ thơm cay nồng tỏa ra từ gian bếp thấp tè của mẹ. Những bữa cơm đoàn viên có mẹ, có cha để rồi từ làn khói mỏng manh ấy mà con người ta có thể bước đi bình yên và vững chãi trên đường đời.

Trạm xe buýt dưới chân cầu hôm nay đông hơn mọi khi tôi đi qua, chiều tối nhập nhoạng dưới cơn mưa lây phây. Người đứng xem pháo hoa. Người ta có đôi. Mùa đông đến rồi rù rì thổi gió. Người ta lạnh nên người ta cần có đôi? Lái xe ngang dọc cái thành phố này, bảo sẽ gom góp đủ về một miếng gió, để mình cũng biết rằng mình đang lạnh và cũng cần có đôi... Nhưng thôi, con đường ai cũng phải đi, là một điều gì đó đợi chờ mà không ai biết trước. Nhưng sẽ không bước chân nào dừng lại cả, có chăng chỉ nhìn lại phía sau một thoáng chốc rồi sẽ đi tiếp về phía cuối con đường, chỉ có một điều khác biệt là tôi đương đi một mình. Hoàng hôn về phía bên kia thành phố. Trời bỗng trở lạnh đột ngột như ly thủy tinh đột nhiên rơi xuống đất tan tành thành những mảnh nhỏ, chỉ trong một khắc, không khí khô cóng và ngàn ngạt…

Qua khung trời những ngày cuối năm này, tôi đã nhìn mùa đông đến và đi ngang trên hàng cây, thực sự là ở Saigon cũng có thể thấy mùa đông. Khi nào muốn thấy mùa đông, thì là mùa đông đấy thôi. Điều đơn giản thế mà tôi lại không biết. Dẫu có những đêm tháng mười tôi đã thầm mong mùa xuân về bằng những tình cảm dịu dàng nhất, dẫu sớm mai mở cửa bước ra thấy khoảng sân nhỏ như rộng thênh và mênh mông gió mà vẫn dối lòng rằng đâu đó còn sót lại sắc vàng ươm của mùa thu vàng lá. Nhưng, chào mừng mùa đông thôi, chỉ đơn giản là nói ra như thế, chẳng trách mùa đông tôi buồn ngu ngơ và rũ rượi.

24 thg 12, 2012

Của ngày đã mất



Những ngày cuối đông thư thả, tôi thường khoác lên mình vẻ buồn bả và tỉnh rụi dạo quanh cánh đồng, lần vào khúc ngoặt bất ngờ của con sông gầy gò cắt qua, tôi như đứa trẻ tuyệt vọng níu tìm hơi mẹ ngày cũ. Dọc bờ kênh, cỏ tranh kết dày, thò xuống dòng nước như gục đầu gội tóc, đám lục bình li ti tím ngắt phai màu trên nền sông xanh đẫm, ngó sang thấy một vạt đồng mất hút trơ trọi và nứt nẻ, ngó lại thấy những dải mây giăng trắng xóa, heo hút vùng sơn khê.

Vòng vèo một hồi, tôi gặp Viễn đầu ngõ. Thị trấn này có duy nhất hai dãy nhà chạy dài hai bên đường cái, mùa đông về đỏ rực những ngọn bàng đang thay lá. Tôi cho mình cái quyền không thuộc về nơi này, tôi sợ những tháng ngày cô quạnh như cái bóng trơ trọi trên con đường đó, chỉ có Viễn là mặn mà với tình làng xóm. Thị trấn của Viễn bao năm qua vẫn vậy, mảnh đất này không biết trồng gì, người ta bỏ hoang cho dê bò chạy khắp. Giống như cô lỡ thì từng thời xuân sắc, thị trấn nằm ẩn mình bên những ngọn đồi nham nhở, hắt hiu những phận người quần quật làm lụng quanh năm mong kiếm đủ cái ăn, cái mặc. Viễn nói thị trấn giờ buồn hơn xưa, bảo nhớ nhiều về ngày còn bé, nhớ có lần tôi với Viễn từng tranh nhau quả bóng bay mẹ mua cho nó, những quả bóng bay đầy màu ngồi thổi phì phẹt để rồi hai bên má nhoe nhoét hai màu xanh với hồng. Viễn nhớ mẹ, đoàn người xa lạ mang thứ hào nhoáng xa xôi từ phố về lũ lượt kéo dân thị trấn lên thành thị mong muốn đổi đời, kéo luôn mẹ nó đi. Mẹ Viễn không còn trở lại nữa, nó ghét thành phố.

Viễn ở lại thị trấn, với bao tâm huyết và chắt chiu còm cõi, giờ thị trấn cũng chỉ là miền cỏ hoang. Viễn thất vọng quay đi, nghe như có tiếng gió như mảnh tre xé ngang bên tai, nó bảo tự dưng nhớ mẹ. Suốt những buổi chiều ấu thơ, hắn nhìn ra đường và khóc trong bóng tối lụi xuống dần. Đời Viễn buồn như chén rượu nhạt. Tôi vẫn không hiểu được Viễn sống ngần ấy năm để làm gì, nó như con thú hoang bị lạc khỏi bầy, bạc bẽo với chính bản thân mình. Chúng tôi giống nhau ở chỗ có cái nhìn quá góc cạnh với cuộc sống nhưng tâm tư của Viễn với tôi vẫn là một trang giấy trắng vô hình và nham nhở. Cuộc đời không cho Viễn nhiều tình người nên nó quý những mụn bạn vặt vãnh. Vặt vãnh như tôi.

Chúng tôi leo đồi. Lâu ngày không tập thể dục, chân tôi mỏi nhừ. Nó nhìn tôi ra vẻ ăn hại. Viễn chỉ kia là mộ ba nó. Đám hoa trang rũ rượi ướt đẫm nắng chiều, cỏ mọc tràn vào hoa. Từ ngày mẹ nó đi biệt, ba nó bỗng lầm lì rồi lao vào rượu chè mặc lời dàm pha của làng xóm. Ba nó hiền như củ sắn. Những vết thương lành rất mau bên ngoài nhưng âm ỉ bên trong qua bao ngày tháng, rồi đến lúc nhói lên tột cùng rồi lụi tắt. Tôi đứng chênh vênh nhìn xuống thị trấn thấy đất đẹp, cây cũng đẹp nhưng sao con người lầm lũi quá. Viễn nói mày qua chào ông già tao đi rồi tối tao xách chai rượu qua nhà mày. Hóa ra chúng tôi cũng một loài rừng rú, mỗi đứa một cuộc đời rành mạch nhưng vẫn muốn dính líu nhau bởi thứ rượu bần hàn.

Năm tháng xa nhà làm tôi có cái tính thực dụng của người thành phố, đôi khi tôi khó quyết định suy nghĩ của mình rành mạch. Tôi không biết nữa. Nhưng tôi yêu em, tôi thấy em bên Viễn đầm ấm, mọi thứ như đổ vụn dưới chân mình. Tình yêu như một giấc mơ buồn thảm mà đến tận bây giờ tôi vẫn thấy mình có lỗi. Để rồi bây giờ khi gặp Viễn, cái cảm giác luyến tiếc một thứ không thuộc về mình cứ dày vò tâm trí tôi. Tôi khác Viễn, tôi thích đắm mình trong những điều đã vụn vỡ, còn Viễn thì vứt chúng sang một bên.


Chúng tôi ngồi hút thuốc dưới gốc thông già cụt ngọn. Thi thoảng có chiếc xe tải chạy oạch qua. Mùa đông khô khốc như một đám bụi bám trên tờ lịch tháng chạp. Tôi định mở miệng hỏi về em, về tình yêu của Viễn nhưng lại thôi. Ngày tôi ra đi, tôi và nó cũng đã dằn vặt nhiều nhưng đó vẫn là sự lựa chọn của em. Viễn yêu em một cách điên cuồng và thầm dại. Không ai có thể xóa bỏ trong nó những tháng ngày ngây ngất đó. Viễn rít hơi thuốc gồng trong lồng ngực một bình khói. Viễn chẳng có gì nhưng chí ít nó vẫn còn một người con gái là em luôn yêu thương và mong chờ. Viễn nói nó nhớ nụ cười của em, trong ngần và tĩnh lặng như con gió lùa qua khe đá. Nụ cười và tuổi thanh xuân của em đã trao trọn cho nó mất rồi. Viễn hướng cái nhìn xa xăm lên nền trời, đôi mắt đỏ quạch, không biết vì nước mắt, vì khói bụi hay vì những đêm thao thức bởi một kí ức xa vời. Hoàng hôn treo trên rặng tre đầu ngõ, Viễn bảo nó cũng yêu em lắm. Nó rít thêm một hơi thuốc. Tôi lặng thinh ngồi lịm trên phiến đá dài cho đến khi nó vỗ vào vai áo tôi: “Về đi, trời lạnh”.

Chúng tôi xuôi đồi. Những đám cúc dại vàng tươi bên đường. Những suy nghĩ cứ luồn lách và phủ lấy tâm trí. Tôi nhìn những chỏm đồi trọc, cứ thể từ đó mà sinh ra vạn vật. Ào ạt. Vội vã. Đắng cay. Thị trấn dần hiện ra phía trước, những dãy nhà heo hút nhập nhoạng trong ráng chiều. Cái túi dày cộp chứa vài bụi sả rừng. Mẹ dặn tôi có lên đồi thì nhổ về vài nhánh cho bữa cơm tối. Bờ lau xào xạc, con chim hoan lạc cất tiếng kêu ánh ỏi. Mái tóc của Viễn dài như mớ rễ tre, phủ tràn hai bờ vai rộng. Tôi nhìn tuổi thơ của ba chúng tôi trôi qua nhanh như một bóng nắng, như dòng nước lũ, trôi cả bèo bọt phù sa. Tôi bảo Viễn thấy khó sống thì dọn đi nơi khác. Nó lặng im. Không biết đây là lần thứ mấy tôi tôi nói thế. Nhưng Viễn chẳng buồn trả lời và cũng chẳng đi đâu.

Tôi rời Viễn trước cửa nhà. Mẹ tôi đang lom khom nhặt nhạnh vài thứ gì đó trong vườn, cây chổi dừa nằm lăn lốc bên bờ rào. Tôi ngồi bệt xuống băng ghế đá chữ U nhìn mẹ tôi. Lâu quá tôi không nhìn mẹ tôi, sao vai mẹ gầy và còng nhiều đến vậy. Những tháng ngày gian khó của chúng tôi không còn. Nó trôi qua thời thơ ấu của tôi bình thản như những cảm giác khó gọi tên. Ở đó có tiếng thở dài của những muộn phiền cuộc sống làm tôi thường ngán ngẩm. Mẹ hay ngồi khâu những chiếc túi nhỏ chứa tiền lẻ khi trời dịu. Những hạt nắng mềm mại và nhõng nhẽo xuống mái tóc đen huyền của mẹ, phủ xuống cuộc đời chắt chiu của chúng tôi. Mẹ hỏi mới qua thăm thằng Viễn à. Thằng bạn mày cũng lạ, vì con nhỏ đó mà sống vô cảm. Tôi đâm thắc mắc.

- Thì con Hương đó. Nó bỏ theo trai thành phố rồi. Mẹ tôi tỉnh rụi.

- Sao mẹ biết chuyện đó. Tôi gặng hỏi.

- Cả cái thị trấn này ai mà không biết. Vì chuyện đó thằng Viễn bỏ nhà đi mấy tháng trời, ba nó vì thế mà đâm bệnh rồi mất đó.

Tôi sững sờ. Ừ, mẹ nói sai rồi, không phải cả cái thị trấn này đều biết chuyện đó, không phải còn tôi là vô tình chẳng hay biết gì đấy thôi. Ừ mà tôi đâu phải người của thị trấn này đâu. Tôi khác Viễn, tôi thích đắm mình trong những điều đã vụn vỡ, còn Viễn thì vứt chúng sang một bên. Nỗi sầu như rụng rời, hay tôi tự đánh rơi nó, tự bên này giấc mơ.

4 thg 12, 2012

Giảng đường câm lặng


Mùa đông đã đi qua, ấy là đi qua bên cửa sổ giảng đường. Trong cái giảng đường sáng học, chiều học rồi tối lại học ấy, mùa đông dường như chưa ghé đến bao giờ. Tự dưng thèm cái lạnh khắc khoải của mùa đông, thế nhưng Sài Gòn có khi nào se lạnh. Sài Gòn chỉ có gió đêm, lạnh thì không đủ mà cô đơn thì rất thừa. Cả một mùa đông dài lê thê và lạnh lẽo bỗng dưng thành người xa lạ. Bách Khoa tháng cuối năm đầy nắng. Với tay kéo vội cánh cửa lớp để đón nắng sớm, một mùi hơi nhợt nhạt tựa màu da xanh xao của tôi những tuần thi cuối. Chị ngồi đó, ung dung và khuôn mặt đỏ ửng chếnh choáng như bầu trời thanh thản sau mây mưa. Nhưng nắng đã về, và mùa xuân cũng chẳng còn xa nữa. Chị đã đặt vé tàu, chị nói chị nhớ quê hơn nhớ trường lớp, chị nói muốn cưới chồng hơn học đại học: thế thôi, cậu nhóc đừng thắc mắc…

Một chiều nào đó, chị cùng tôi ngồi trong giảng đường, hoàng hôn trên bến sông chụp xuống những quả đồi vuông vức chung quanh thứ ánh sáng tiếc nuối. Tôi nốc một hơi hết chai nước, giọng vẫn khàn đặc. Chị à, phải chi chị đừng quá đẹp và chị đừng làm chị thì chắc tôi yêu chị mất. Chị bật cười, phải chi cậu đừng quá xấu trai một cách lạ lùng và ngu ngốc một cách đặc biệt thì tôi có thể dành cho cậu một cơ hội kiểu ‘thoáng qua’. Giảng đường mỗi chiều thường vắng lặng, ca học đêm bắt đầu lúc bảy giờ và chúng bạn tranh thủ đi tụ tập ăn uống trước cổng trường. Chị muốn tôi chở chị về, rất nhiều kẻ sẵn sàng trả tiền để được chở chị. Những phiến mây xám xịt sà xuống ngang khung cửa, phản chiếu ánh đèn một màu nóng ấm. Tôi lặng thinh, phải chi chị đừng quá đẹp làm gì, mà lại thêm nghiệt ngã nữa?

Tôi quen chị trong chuyến đi mùa hè xanh năm đầu tiên học đại học, khi đó chị đã là cô sinh viên thực tập. Tôi thấy chị đẹp nhất vào khoảng thời gian đó. Thứ xuân thì nảy nở và vươn dài tinh khôi mà hoang dại, sự nhiệt thành và tinh tế của chị cắm sâu vào trong tôi những ấn tượng tốt đẹp, bập bùng, nhảy múa như ánh lửa trại trong đêm cuối ăn mừng chiến dịch. Đêm đó, chị hát rất hay. Nhưng tôi không đủ tự tin để bước sâu vào người con gái này, tôi sợ mình khờ khạo trong đôi mắt thăm thẳm ấy. Tôi thích mân mê những kỉ niệm nhưng lại sợ những khoảnh khắc vụt đến rồi vụt đi. Tuổi mười tám, chập chờn trong lòng thứ xúc cảm mơ hồ, có khi rạo rực đến phát điên rồi lắm khi im bặt, dịu dàng như những nỗi buồn của mưa nắng...

Tôi hay ngồi chung với chị trên giảng đường vào các ngày đầu tuần vì khi đó tôi siêng đi học hơn. Chị nói tôi sẽ là một gã nào đó, yếu ớt với đôi kính cận suốt ngày ngồi nhặt nhạnh thứ kiến thức rỗng tuếch trên giảng đường nếu không gặp chị. Sau những buổi học khô khan trên giảng đường, tôi hay chở chị dạo qua những khu phố người Hoa, dạo qua biết bao con đường để tìm kiếm thứ bình yên hay sỗ sàng nhất đâu đó trong cái thành phố này. Tôi thả rông những suy nghĩ của mình, mường tượng lại tiết học vừa qua, nhớ lại khuôn mặt suy tư đến đáng thương của chị khi gặp bài toán khó. Chị lại hát vu vơ, ngoài kia cơn gió như ngưng lại còn lòng tôi chông chênh đầy giông bão…

Tôi nói với bạn, tôi không chắc nhưng chắc có người đang thương tôi. Bạn nói rằng thời gian làm người ta chạy trốn nhiều thứ, kể cả tình yêu. Chị nhắn tin bảo tôi đừng nhớ chị. Trời cuối thu mang cảm giác buồn tẻ, mùa đông đi rồi lại đến, cái lạnh hơi se của thành phố hai mùa đã như gần gũi. Tôi ngồi trong giảng đường, nhìn lấp lóa phía bên kia chân trời. Tôi muốn hỏi chị một cách thành thật rằng như vậy chị có hạnh phúc không. Hạnh phúc và dục vọng bao giờ cũng cuốn con người ta vào vòng lẫn quẫn. Khi chị quàng tay qua cổ, hôn lên má tôi, tôi gần như muốn bỏ chạy. Tôi sợ mình lỡ tay đánh vỡ mọi thứ nhưng sự hèn nhát và ích kỷ đôi khi mạnh mẽ như sóng thần, phá tung tất cả. Giảng đường ấy, bao thế hệ sinh viên bị bỏ lại chơ vơ giữa đường đời, cái thở dài trơ trọi trôi vào lòng như nỗi niềm đau xé và câm lặng…

23 thg 11, 2012

Cười tình


Cười tình là cười gì? Tự nhiên nghĩ đến, tại bạn cứ hỏi tôi về chuyện tình yêu, tôi chỉ cười. Không ai biết cả, không ai giải thích cả. Có những nụ cười tình trông rất cô đơn.

Có kẻ chỉ dừng trong thoáng chốc rồi lại lao vào dòng đời bộn bề đang chảy cuộn. Có kẻ dừng chân rất lâu để chẳng biết suy ngẫm gì mà lâu đến thế. Có những kẻ chỉ ngồi vu vơ là thế và cười tình cho qua ngày đoạn tháng. Ở nơi ấy, Sài Gòn là tất cả mà cũng chẳng là gì, người ta luôn có một đống chuyện đáng để làm, kẻ ích kỷ và bấn loạn nào lại muốn được cô đơn giữa chốn đây?

Sài Gòn tháng 11 như vậy đó, se se lạnh như một cô gái đủ đắm say để yêu tất cả, nhưng thừa cô đơn để chẳng của riêng ai. Rồi một chiều, em ngồi bên tôi trong nỗi mênh mang phố thị, đem cả ưu tư rất đỗi dịu dàng, thả trôi thành làn gió. Cả một mùa đông dài lê thê và lạnh lẽo có lẽ sẽ không về, nắng bỗng dưng thành kẻ xa lạ. Kẻ lạ mang một mùi hơi ngột ngạt và chếnh choáng. Nhưng gió đã về, nắng vãn rồi và đông cũng chẳng còn xa nữa. Và thành phố tôi yêu có thể chỉ kịp run rẩy trong chốc lát, trước khi khoác cho mình tấm áo ấm từ những ánh đèn đường, từ những quán hàng nghi ngút khói, từ những góc đường cũ kĩ buông tiếng đùa mông lung.

Sáng nay mở mắt ra không vì đồng hồ kêu, cũng không vì quen giấc, mà vì thấy ngờm ngợm ở mắt. Hóa ra đêm qua quên đóng cửa sổ, sáng đến mùa đông hắt vào phòng một con gió lạnh. Quơ chân đá công tắc quạt. Đã lâu lâu lắm rồi, căn phòng không biết lạnh lẽo là gì, chiếc quạt điện thường ngày vẫn hoạt động hết công suất giờ mỉm cười khựng lại. Những mảnh giấy lăn lốc khắp phòng đang co ro. Cả đôi tay tôi cũng thế, co ro…

Cười tình là cười gì? Tự nhiên nghĩ đến, tại bạn cứ hỏi tôi về chuyện tình yêu, tôi chỉ cười. Không ai biết cả, không ai giải thích cả. Có những nụ cười tình trông rất cô đơn.


... viết vội, 22/2012/2012

22 thg 11, 2012

Con đường tháng năm


Con đường mình đi đã bao nhiêu tuổi? Mọi thứ cứ ngỡ như ngày hôm qua. Mọi bất chợt giữa cuộc đời bộn bề chỉ khiến người ta thêm bối rối. Mọi người thường bảo có nhớ đâu mà quên. Ừ! Phải rồi! Có đến đâu mà đi, có yêu đâu mà chờ. Từ khi nào mình có thói quen chờ tháng năm về rồi lại hững hờ khi tháng năm qua? Tháng Năm những ngày rất xưa là những ký ức vô hình, chả nhớ. Tháng năm của những ngày đã qua là những kỷ niệm mơ hồ, chợt nhớ, chợt đi, cũng không đọng lại chút cảm giác nào. Tháng năm của những ngày hôm qua chỉ mới là phút chốc của yêu thương thoang thoảng. Còn tháng năm bây giờ đã biết chầm chầm trôi. Những cuộc tình tháng năm có bao giờ nồng say như mùa xuân, có bao giờ khao khát như hè đầy nắng, có bao giờ mỏng manh như trời thu hay tha thiết như gió mùa đông. Tháng năm lưng chừng trong mình là một cảm giác có chút luyến tiếc và có chút man mác...
Chẳng phải đó là nỗi nhớ sao? Những người tình tháng năm đi qua như những ngày thu cuối mùa khô khốc nhớ về khoảnh khắc vội vã tránh những cơn mưa đầu hè của Sài Gòn, thế thôi.

Đúng rồi! Sài Gòn tháng năm, em không gay gắt mỗi trưa nắng, không nghẹn ngào mỗi chiều về, cũng không vội vã mỗi sớm mai. Sài Gòn tháng năm tự khi nào em biết trêu chọc con tim tôi. Người ta có quyền trở lại nếu nơi đó đã in hằn dấu chân ai. Người ta có quyền ngoái nhìn những bước chân ra đi và lặng lẽ mong chờ những bước chân trở về. Người ta cũng có quyền tìm kiếm hạnh phúc khi biết rằng nó vẫn ở đâu đây. Những cuộc tình tháng năm vốn dĩ lúc nào cũng dang dở như trong sâu thẳm của nó. Một chút mơ hồ và chông chênh, người vẫn chưa bước vào giấc mơ sớm mai của tôi vậy mà đã ra đi. Hỏi phải làm sao để níu giữ khoảnh khắc đó?

Một cuộc tình bước qua… hai cuộc tình ra đi… một cuộc tình ngỡ ngàng… một cuộc tình vội vàng… một người tình ở lại… Tháng năm ơi! Em mong manh như cái khoảnh khắc giao mùa, chẳng buồn níu kéo điều gì. Tháng năm ơi! Em đến làm gì khi con tim tôi chưa kịp tìm nơi lặng yên. Em khẽ khàng rung nhẹ buổi chiều tàn, màu yêu thương chợt tan theo làn khói. Xúc cảm của tháng ngày khiến con người ta chẳng thể cưỡng lại trái tim. Vậy là đã trót yêu rồi sao? Cũng một chút như cơn ngủ gật trong rạp chiếu phim. Bừng tỉnh dậy hóa ra mọi thứ vẫn chưa kết thúc. Tìm lại cho riêng mình một tư thế thẳng thớm. Góp nhặt vài mơ hồ để vẹn tròn câu chuyện, tôi đã kể cho người câu chuyện tháng năm của riêng mình. Trước khi người đến tôi sẽ ra đi...
Màu nắng thì chẳng thể xanh. Những cơn mưa đến có khi nào báo trước. Hẹn mùa sau yêu thương sẽ ngóng chờ. Những phút vô hình chợt nhớ rằng cuộc đời là khoảnh khắc ràng buộc nhau.

Nếu cuộc đời là những chuyến đi, mình chỉ dám mong đó là cuộc phiêu lưu của những giấc mơ trên những con đường có lối vào và có lối ra. Nếu những giấc mơ kia là thật thì mình chỉ dám mong đó là chút dư âm của tháng ngày cho mình mãi chầm chậm trên một con đường... tháng năm .

18 thg 11, 2012

Loanh quanh


Phòng ở bốn người thì chật không nhúc nhích, hai thằng về quê sao nó rộng mênh mông... Bài tập chưa làm, sách mượn thư viện chưa đọc, nhà cửa chưa dọn. Quần áo phơi chẳng khô, giăng mắc chằng chịt những sợi dây quanh nhà, mùi ẩm mốc tràn ngập khắp. Mọi thứ trước mắt tưởng chừng làm tôi rối bù và lúng túng. Chợt thấy mình giống như một diễn viên xiếc hết thời trên sàn diễn cuộc đời này. Một đôi gánh trên vai từng bước đi thăng bằng trên lưng chừng sợi dây. Bên dưới, vài ba khán giả lưa thưa cũng đã ngủ gục, nhiều người đã bỏ đi về. Họ bận đi theo thần tượng của họ mất rồi. Tôi ngạt thở, sự dũng cảm mất đâu hết, chới với, cơ hồ muốn bám víu vào một chỗ dựa vô hình nào đó chấm dứt ngay những chông chênh thực tai.


Đạp xe tới ngã ba đường thấy ông bán cá đang dọn hàng. Hồi sáng ông bày bán la liệt mấy con cá thành phố. Cá thành phố, cá nuôi trong bể kính, không cần phải lo lắng kiếm ăn, trốn cá lớn, ngóng gió bão. Chúng biết giờ nào mình được ăn. Ăn no nó bơi vòng vòng khỏi suy nghĩ gì, thanh thản hay là vô nghĩa một cuộc đời? Ngẫm nghĩ nếu cuộc sống con người cứ từng ngày từng ngày trôi qua thì có khác gì con cá vàng bơi trong bể? Ừ nhỉ, ngày hôm qua tôi vẫn lướt nhẹ trên con đường quen, vẫn mơ màng và bâng khuâng. Những chú cá đó chưa kịp yêu, chưa biết yêu thì đã ra chợ rồi, chúng đâu phải cá nuôi lấy giống. Sức trẻ đang căng đầy mà chưa kịp làm gì cho ai, giúp ai thì đã nằm đây, giữa trưa nắng, chiều mốc, phơi bụng, há mỏ, nghe hơi gió từ cây quạt đuổi ruồi phe phẩy trên đầu. Con nào cũng to bé đều nhau, như nhau; thủ thỉ, xong một kiếp đời…

Rẽ vô trường gặp anh bạn cũ:
- Bạn gái đâu mà đi có một mình vậy?
- Bạn gái? Há… chắc xe này không còn chở nổi người ta!

Mà… tôi đang đi đâu… đi một mình… loanh quanh.


Ngày mai tìm lại mùa lá rụng cho lần cuối tôi nghẹn lời nhìn về đôi mắt em bối rối, xanh xao ngày vụng dại. Tưởng chừng những lời yêu thương kia sẽ ngủ vùi, sự quyến luyến bất ngờ đến nỗi tôi cũng không tin là có thật. Trời đằng tây bắt đầu xuất hiện những ánh đo đỏ dò dẫm qua từng dải mây nhuốm màu hoàng hôn có gió. Gió thổi những bụi đất và lá khô, gió ràn rạt thổi qua mờ nhạt đủ khiến những đám mây co ro rồi tan biến. Những con đường se lạnh, rùng mình trong bụi bặm mỏng mảnh, chỉ có đất đá gồ ghề vươn mình bình yên và trầm lặng, căn nhà nhỏ chênh vênh bên mấy hàng tường xuân khô tàn sau mấy ngày nắng, giờ bị gió quật xác xơ mà rung rinh đến tội. Tiếng chổi xào xạc của cô lao công đều đặn như cố tình vẽ thêm cho tiếng gió cái tình buồn trơ chọi. Chợt thấy nhớ đôi gánh ai đó vừa quăng trên sàn diễn. Vài ba khán giả đã thức, lơ ngơ đi tìm người diễn viên vô danh.

Mà… tôi lại đi đâu… vẫn một mình… loanh quanh.

7 thg 11, 2012

Viết tiếp cho mùa thu


Khi đứa con gái vô tình đánh rớt nụ cười
Trên mảnh vỡ tình đầu rất mỏng
Đứa con trai nhặt vội
Ấp ủ cả tinh khôi…


Anh dối lòng lắng nghe cái tiếng thu mà có người đã từng cố gọi là ngọt ngào. Ấy thế mà một ngày đẹp trời anh nhìn lên mùa thu rồi lạc giọng: “Có phải em đã giấu mùa thu”. Một chiều thu, em gọi anh chở đi. Anh lạ lẫm nhưng thôi mặc kệ, chuyện gì tới rồi sẽ tới. Rồi anh gặp em lần cuối, lời chia tay nhẹ nhàng trong vụng dại…

Vẫn nhớ, những ngày em hẹn anh góc sân. Thuở ấy, anh thoáng nghĩ ngợi ranh ma, những ý nghĩ chưa biết thế nào là dễ dãi thiệt hơn của đứa con trai còn tuổi tinh nghịch. Em đợi mãi, tờ giấy trong tay chưa kịp gửi…

Lần thứ hai, anh đến nhưng thờ ơ lên giọng: “Có gì không?”. Em dúi vào tay anh-“Đọc đi”. Anh thản nhiên không một phản ứng, chuyện này đã quá quen rồi mà, và anh biết mình phải làm gì trong khoảnh khắc chưa một lần trải qua này chứ. Nhưng anh biết chuyện gì đang xảy ra, không nhớ lúc đó em đã viết những gì mà anh trả lời thư ngắn gọn: “Có người đã giấu mùa thu!”.
Thế rồi em giận, thật kì lạ anh thích cái cách mà em giận, thay vào những ánh nhìn thường ngày quen thuộc là những cái liếc dài cố ý. Có phải vì em là con gái nên rất hay giận hờn, ừ thì giận hờn, ừ thì con nít.
 
Ngày chia tay cuối cấp, đáng lẽ anh không đi nhưng sao vẫn đúng hẹn. Tụi bạn gán ghép, châm chọc cứ như “chúng mình đã với nhau”. Thế rồi anh chở em mà chẳng nói lời nào, thèm một lời ngọt ngào, thèm một cử chỉ đúng nghĩa. Rồi nó sẽ ra sao, có điều gì làm anh không thể. Anh không biết mình đang ở trạng thái gì và cần gì nơi xúc cảm mong manh đó. Lúc đó, với anh nó như một khái niệm toán học mơ hồ, như một nốt nhạc trầm xa xỉ. Nói ra thì đã sao, xa nhau thì đã sao, nhiều khi anh hoang mang trăn trở ghê lắm rồi cũng quyết định im lặng suốt con đường dài…

Nếu thời gian quay trở lại, tự hỏi mình có làm khác không?

Mùa thu đi rồi lại đến, cái lạnh hơi se của thành phố hai mùa đã như gần gũi, thôi chẳng mong thời gian quay lại đâu để rồi trách mình vô tâm, chỉ mong thời gian đừng trôi quá nhanh khi ta gặp lại…
Chắc sẽ sắp thôi vì anh đang viết tiếp cho mùa thu mà!

2 thg 11, 2012

November

What month never says ‘yes’
November ..
i love you more

Tháng mười một
nhắm hờ đôi mắt non
đạp martin lòng vòng khu quy hoạch
nghe nắng tan giòn chảy dài ghi-đông
thấy những hàng lúa xanh bạt ngàn bên kia sông
mơ một lần chạy chân trần trên quãng đồng sau mùa gặt
những gốc rạ khô khốc chờ tàn tro
gió cong queo gieo mình làn nước cũ
thả tiếng cười theo cánh chuồn cuối thu

Tháng mười một
thích ngủ nướng hơn ông mặt trời
chuông keo mặc kệ
ráng vài phút nữa thôi
rồi vội vàng đến trường không thèm đánh răng, rửa mặt
hơ, sao kì? chẳng dám nói chuyện với ai..
lòng vẫn vụng dại
rồi những chiều một mình lang thang
nghe tiếng chuông chùa kịp thở dài
ôm lấy bóng cây giăng khói bên trời mộng du
nỗi buồn đã cũ
mà đầu óc vẫn hoang mang
november bé nhỏ .. em ru gì cho ta nhiều đến thế
những khờ khạo và yêu thương..

Tháng mười một
không còn chùm bằng lăng nở muộn
lòng suôn sẻ có lẽ nên vui
nhớ tiếng mưa rì rào những ngày thi cũ
mưa xa rồi, ừ thì có mùa nước ngập nào mãi ở lại đâu
nỗi nhớ ngọt ngào đến nỗi cô bạn phải cười toe trong hai hàng nước mắt
nghuệch ngoạc những khoảng lặng vô hình trong hồi ức
hoàng hôn đỏ rực
cầu sài gòn lặng thinh
đi về phía mặt trời là xuống phố
bỗng thèm một cái nắm tay giữa những xô bồ
khẽ nhìn nhau- đôi mắt ủ ấm kẻ bơ vơ

Tháng mười một
chưa một lần thì thầm bên tai nhắc rằng đông đã đến
nhớ tóc mây ai hoài phơ phất những ngày hè
nhớ dáng phượng thâm trầm vô tư lự
nhớ tiếng hát ai về mùa thu rất nhẹ
nhớ lá vàng, giật mình kẻ vô cư
thế nhé..
cảm ơn ai đó đã buồn theo nỗi buồn của ta
bâng quơ và hối hả
nghe bước chân ai lao xao đầu ngõ
gió mùa phương nam thường rất nhỏ
vỗ dập dìu, e thẹn giữa nắng đông
nhắn với cô bạn miền bắc rằng: cứ quàng khăn thật chặt
một chiều tan lớp để khăn em bay hiu hiu gió lạnh
ừ thì gió về đâu dễ chiếm tim yêu!


Tháng mười một
gió lạnh tràn về ô cửa sổ
thằng nhóc ngứa cổ ngập ngừng ho
vùi mình vào chăn ấm
mơ giấc nồng hò hẹn người thương ..
.. mới đó thôi mà chẳng còn đây nữa
ta gặp nhau làm gì, sẽ chẳng bao giờ ngoái lại
xuân hạ thu đông hay nắng mưa mắt cận
dừng lại thời gian ơi để nghe hoa mềm cỏ lạ
phiêu rong giữa núi đồi
ta mãi tìm một câu trả lời
đôi khi chỉ là cái cớ cho những xúc cảm dở hơi
vu vơ biết ở đâu tìm?
ta lại vay thêm một chút dại khờ
một chút nhớ nhung dẫu biết không bao giờ trả nổi...
thôi, đừng nói với tôi lời nào nữa
mùa đông ơi, đừng khóc giữa tầng không

What month never says ‘yes’
November ..
 i love you more

Tháng mười một
đông khẽ cựa mình khi chiếc lá cuối cùng rụng
bầu trời kia rơi giọt gì se sắt
cô đơn ùa về- nỗi nhớ trong tôi ngưng lại
mùa đông phương nam nhè nhẹ
cũng đủ lòng rớt lại những xa xôi
Lep Tuyen

26 thg 10, 2012

Quê ngoại


Mùa thu tháng mười mang một nỗi niềm dìu dịu. Bắt đầu từ mùa thu năm cấp ba, tôi thường thích lang thang trên sườn đồi, nơi có những dải hoa vàng lọt thỏm trong xanh thẫm của bình nguyên, ngó lên chỉ thấy mây giăng, ngó ra thì toàn rừng rú. Mỗi chiều về, mảnh gió mồ côi heo hút qua góc đồi, buồn buồn như nỗi nhớ của kẻ đương yêu.

Ông ngoại thường vác rựa lên con đồi ấy. Ông men theo cái lối mòn mọc toàn dương xỉ mùa giao tử. Sau cơn mưa, mùi ẩm mốc hoen rỉ bốc lên nhẹ ngọt như hương nhánh lan rừng ông treo nơi trái cửa. Ông đi kiếm vài bụi măng rừng cuối mùa. Ông đợi một mùa những rặng tre sẽ rộ bông trắng ngần, chợt nhận ra tuổi già cuối cùng cũng tàn nhẫn tìm ra ông. Mẹ khóc nhiều, bà ngoại ốm một trận thập tử nhất sinh. Sau cơn bệnh, bà ít nói, lưng bà khoằm hẳn xuống như một dấu hỏi lặng thầm cho những đớn đau đang dần xa xỉ.

Bà ngồi đó, im lìm nhìn đám nhặng bu tới tấp đám cá khô, hai hốc má sâu thẳm khẽ rung lên. Hôm nay trời nắng, bà đem chúng ra phơi, bà nhìn về phía xa con đường vắng. Bà đợi ngày lễ hổm rày thế nào cũng có con Ngọc, con Tiên hay thằng Tùng về. Bà sẽ nấu cơm và làm cho chúng miếng cá khô nướng. Bà thường ngày không ăn cá khô, bà thích ăn đồ chua hơn. Người già họ chẳng cần gì những món ngon, những thứ dân dã cũng đủ cay đắng cả tháng ngày. Rồi chẳng đứa con nào về với bà cả, bà lại cất mớ cá khô vào lọ. Rồi bà ra vườn xua lũ gà ra khỏi đám nghệ mới trồng, tiếng gà quang quát cùng tiếng bà sang sảng giữa giấc trưa. Ngoài kia, con đường vẫn cong cong và nắng thì rất vội...

Tôi lớn lên nơi vùng quê hẻo lánh. Tôi vẫn hay hỏi nhưng ông ngoại chẳng biết tại sao lại chọn chốn này. Rồi ông nhướng đôi mày về phía xa thẳm. Ông bảo buổi loạn ly, biết đâu mà chọn. Ông nói từ khi gả mẹ cho ba tôi thì mảnh đất này đã là quê hương thứ hai của ông rồi, đi xa lại thấy nhớ. Ông hay dắt tôi lên sườn đồi hóng gió. Hai ông cháu ngồi la la một bài hát nào đó chẳng biết tên mà người ta hay phát trên radio. Rồi ông kể chuyện ông đi lính, trải qua bao bom rơi đạn lạc. Rồi ông quen bà qua mai mối, sinh ra mẹ. Đứa con gái đầu lòng mà ông luôn dành tình yêu thương đặc biệt. Trong đời ông chỉ có hai người phụ nữ quan trọng nhất, đó là bà và mẹ. Cũng chính vì thế mà ông buồn nhiều hơn khi mẹ ôm hai đứa con xót xa bỏ nhà đi trong lời cay nghiệt của bà. Ông buồn bà, ông buồn mẹ, rồi ông lại vác rựa lên đồi kiếm những bụi măng rừng, làm món măng chua mà cả hai mẹ con đều thích.

Giờ đây khi đã qua tuổi dại, tôi mới biết mình cần một chốn nào đó để quay về. Quê mình từ ngày ông đi thay đổi nhiều quá, những con đường nhựa phẳng lì, bóng loáng buổi sương tan. Tôi về quê, vác cái thân hình thư sinh gầy gò và tử tế về ‘ăn chực’ nhà bà mấy hôm. Bà tíu tít ra vườn nhặt vài nhánh cải vàng nấu canh, đượm mùi lá bưởi phơi ráng chiều. Bà cũng chiên cá khô nữa, nhưng không có măng chua.


- Bà hỏi con bé lúc trước dẫn về đâu rồi, tưởng chúng bay lấy nhau rồi chứ.


- Mẹ con không thích bà ạ - Tôi ra vẻ hờn dỗi.

- Tao thấy nó xinh mà bây, con mẹ mi thật là.


Nói tới đó tôi phì cười. Tôi bỗng nhớ mẹ. Tôi nhìn bà thật lâu. Thật ra mẹ giống bà rất nhiều. Tôi không muốn nhắc nhiều về mẹ, sợ bà giận. Bữa cơm hôm đó bà rất vui. Niềm vui như pha loãng, chờ một ngày bám bụi.

Chiều, tôi lại thích mon men lên sườn đồi. Bây giờ người ta đã chặt bớt cây cối xung quanh. Ánh nắng chiếu vào nhiều hơn. Lúc đầu cái gì cũng thấy lạ, cứ nghĩ là chẳng thể nào nhớ các con đường chằng chịt, giờ lại nhắm mắt đi tới, cứ như đứa trẻ lại muốn chập chững tập đi sau một thời gian tập chạy vội vàng vậy. Người ta sẽ quên dần và chợt nhận ra cuộc sống vốn bắt đầu như thế đó, chẳng kịp bàng hoàng và suy ngẫm lại chút gì.

Đêm nay, hai bà cháu chưa ngủ. Tôi ngồi thừ người nghĩ chuyện vẩn vơ, những con chữ chữ chạy loay hoay trong đầu, rồi bị bôi đen và trôi đi mất. Bóng bà in lên nền tường loang lổ. Mùa đông sẽ bắt đầu như thế nào nhỉ? Mùa đông này tôi ăn bữa cơm của bà mà nhớ bữa cơm của mẹ. Mẹ nhớ con, gọi điện bảo sao ít về. Con tuôn ra nào là thực tập, đồ án. Khi mẹ tắt máy rồi mới thấy mình vô tâm và ích kỷ. Bóng bà vẫn lặng thinh. Cháu khẽ đặt tay lên lưng bà vuốt ve làn da khô khốc sau tà áo mỏng, thì thầm: “Đừng giận mẹ con nữa, bà nhé…”

25 thg 10, 2012

Hư hao

Ai bảo miền Nam hai mùa mưa nắng.
Dạo này hình như cái quy luật đó đang dần thay đổi, tôi vẫn nhận ra cái nắng gay gắt của mùa hè lẫn trong những trận mưa rào rạo rực, nhận ra cái nhẹ thoáng qua của màu thu trên những nhành cây dần thay màu lá và cái lạnh hơi se của màu đông len lỏi qua từng cơn gió, ừ những cơn gió không biết đến từ phương nào mà mang theo cả vào trong mộng mị.

Không ai hiểu, nhưng sao sáng nay có người chợt nhận ra điều kì lạ đó.

Tôi từ tốn từng bước chân ra trạm xe buýt nhìn cảnh trời đằng đông bắt đầu xuất hiện những ánh đo đỏ dò dẫm qua từng dải mây nhuốm màu đêm có gió. Sáng nay lạnh thật! Gió se sắt cây xoài trước ngõ, thổi bay màn sương đầu ngày, gió cuốn phăng những chiếc lá khô thoang thoảng tiếng ho liên hồi rồi đứt quãng của cô bé hàng xóm vẫn quét sân đều đặn sáng ngày.
"...Này cô bé, có lẽ tôi sẽ gọi đó là gió đông!"

Không hiểu sao tôi lại có những thiện cảm đặc biệt với mùa đông. Có lẽ vì mang trong mình cái bản chất lạnh lùng, lắm khi tôi coi đông như người bạn, mỗi khi sang đông tôi luôn cười mình già thêm một tuổi. Vẫn mong một ngày được nhìn mùa đông có màu trắng, cái màu của lạnh lùng đó.Thôi không bàn chuyện màu sắc ra đây vì gió nào có màu gì đâu, thế mà có người bảo gió cũng có màu, một màu bình yên. Tôi cãi lại, bướng bỉnh như cơn gió…

Tôi cố lắng nghe cái bình yên trong hơi gió ngày nào, bắt gặp những suy nghĩ trái nhau trong dòng hồi ức miên man mà đôi khi lại là nỗi ớn lạnh xót xa. Gió chợt mạnh, lá rụng đầy, những mảnh giấy trong tay bay lên, thấp thoáng bài thơ tình còn dang dở. Trời mưa li ti, nếu đây là một sáng chủ nhật thì tôi sẽ vui lắm, và hí hửng ngắm mưa rơi lất phất qua khung cửa nhạt màu. Nhưng hôm nay tôi lại có buổi thi sớm, mưa không đủ ướt áo nhưng sao khó chịu. Những hạt mưa bám lấy chiếc kính đang dần nhòa đi vì hơi thở. Và những bông hoa dại mà mùa thu khăng khăng đòi giữ lại kia cũng đang lụi tàn dần, trĩu nặng những hạt sương.
 
Mưa nhẹ thôi, và có lẽ đây cũng là cơn mưa cuối còn sót lại của mùa cũ, và cũng có lẽ ai đó đã vội vàng đặt bước chân qua mùa thu mà không nhận ra. Thu vẫn cứ lặng lẽ không hiểu từ bao giờ luôn như thế. Những sáng mưa, thích ngồi vào bàn học, nghe Listen to your heart để lòng bình yên và ấm áp...mà ai biểu mùa thi cứ trùng vào những ngày mưa nhỉ, mấy cô cậu sinh viên dễ lãng đãng lắm đây. Những áng mây lớn bằng bạc viền một màu tím xanh buồn rũ khoan thai nâng ngày dậy lên từ khu công nghệ xa xa, những chiếc quạt vẫn quay quay.

Tôi bước lên chuyến xe, bỏ lại sau lưng những rung động nhỏ nhoi đầu ngày nhưng không quên hứa hẹn: "Cô bé quét sân ơi, vẫn đợi tôi sáng mai nhé!”

Tình tháng mười


Những ngày tháng mười, đầy mưa, nắng và gió, nỗi buồn thật sự trong như mây...

Sau những ngày mưa dài tháng Chín, mặc dù mặt trời vẫn lười biếng không chịu ló đầu ra khỏi mây, thật sự là mặt trời thì trần trụi mà tiết trời thì se lạnh nhưng lòng vẫn không thể nguôi ngoai những dự cảm đặc biệt dành cho tháng ngày. Và những kí ức dẫu buồn, nhẹ mênh mang thả vào chuỗi ngày bình lặng, như tiếng thở dài hiếm hoi của thời gian, đôi khi lại là một điều hồ hoặc nào đó, không biết nữa.. chợt ngưng lại, ngừng trôi giữa lưng trời?

Hôm nay, lòng thôi tràn ngập và lộng gió. Những ngọn gió mát tím nhạt khoan thai mang hương tận từ khóm oải linh hương ngập nắng ngoài khu công nghệ. Gió đến từ đâu mà rạo rực chất người! Gió níu ngày, ngày níu phố, phố thâm trầm hơi sương. Thế là bỗng dưng, nắng vàng và mây buồn ở đâu rủ nhau tràn về, len vào từng ngõ nhỏ khắp các con đường ngoằn ngoèo khuất phố, nghiêng nghiêng những hàng cây gối đầu lên năm tháng, lên mùi hương êm êm những chiếc lá cố bám giữ cành mận già trước ngõ. Những hàng dây leo ưa bóng trên tường, dường như đang yêu đương.. dũng cảm vươn mình tới, ngờm ngợp nhìn thẳng vào ánh sáng hiền hòa, chếnh choáng. Và những bông hồng dại mà mùa thu khăng khăng đòi giữ lại kia cũng lụi tàn dần, trĩu nặng những hạt sương nhường chỗ cho đám cúc vàng nhỏ nhoi mà bướng bỉnh.

Ánh nắng đây rồi, hối hả trên từng khuôn mặt, từng ánh nhìn. Ngoảnh lại phía sau, là chân trời trong vắt mà con gió vừa chui qua. Có lẽ là như vậy. Bạn cứ thì thào bên tai: ..Nắng đấy, trong lắm.. Nhưng đừng vội tắm.. Ờ thì nhà thơ Điêu tàn thích “tắm trăng” tại sao ta không có quyền “tắm nắng”! Những hàng dâm bụt đỏ rực góc vườn, cái loài hoa vô thường ấy, không hiểu sao lúc nào cũng có thể đỏ rực? .. Đâu rồi? .. Bằng lăng ấy! Sao chỉ còn thấy những chiếc lá úa vàng xoáy tròn và chìm nghỉm vào mảnh nước ngập.. Đám mây ơi, mây trôi về đâu? Nhắn giùm ta tới người bạn ấy, rằng: “Một lần nữa ta sẽ phập phồng cùng hoa nắng hay lá vàng mơ màng khép lại những mưa rào ngày hạ, nhẹ thôi.. cho rộn ràng tiếng thu ngập ngừng trước ngõ, cho hanh hao chút kí ức phai màu- đơn giản đủ để thấy nền trời thu có chút gì lao xao, chênh vênh mà đôi lần giản dị..”

Trời vào tháng lặng lẽ, nồng nàn như đúng bản chất vốn có: “Ngày tháng mười chưa cười đã tối”. Ngày cứ qua, đêm cứ tới nhiều khi chưa kịp cho ta cười một lần, tháng mười là vậy, cứ trôi âm thầm, chẳng để lại gì cho người ta kịp lòng mà hụt hẫng. Mưa tháng mười đã không còn rạo rực, chợt đến chợt đi khi không còn mang tên mùa hạ; cũng chẳng nhẹ nhàng vương tà áo khi còn mùa thu; để rồi giờ đây ào ào như gãy gánh. Ông trời quả thật khéo đùa, giữ nước làm gì để rồi cuối mùa như trút nước, như tiếc lại những ngày huy hoàng của mưa và gió, thế là ngập lụt, bão lũ… Mong mưa chỉ loáng thoáng và rệu rạo tháng mười qua nhanh!

Nhớ nhà! Sự quyến luyến đó bất ngờ quá nỗi cũng không dám tin là có thật, nó yêu tháng mười như yêu ngôi nhà đã sống qua hơn 21 cái tháng mười. Tháng mười tròn trịa, trong cái lạnh của mưa chớm đông và sự thiếu hụt ánh sáng của khoảnh khắc ngày ngắn đêm dài, những chuyện nhớ mãi chẳng sẽ quay về. Quần áo phơi sẽ chẳng khô, ba giăng mắc chằng chịt những sợi dây quanh nhà, nó cao nên được nhường phần treo đống quần áo có lẽ đã hơn vài ngày chưa khô, mùi ẩm mốc tràn ngập khắp nhà. Thấy nắng ôm đồ chạy ra, gặp mưa gom đồ chạy lại. Cuối cùng ba anh em không ai còn đồ để mặc, và chiếc bàn ủi được hoạt động hết công suất, ấy thế cũng tranh nhau. Tự nhiên thấy vui vì gia đình còn đông đủ.

Tháng mười lành lạnh, lạnh trong những sáng đạp xe đến trường sương vương tà áo, lạnh trong những chuyến xe buýt chật chội mùi người, và trong những cái hiếm hoi nào đó nơi Sài thành vẫn còn xa lạ, không biết thế nào để gợi lên, thôi cũng vui vì mình còn lãng mạn.

"...Tháng mười nhìn đời sao suôn sẻ
Cho ta cười một tiếng xuyên xao."

Tháng mười, ta chợt bỏ quên chốn thị thành, thèm được đứng gọi núi đồi trên chớm thu lớp lớp lá vàng. Vì có thu và em, ta yêu tháng mười từ dạo đó. Và vì có mưa phùn, nên hai người dưng chợt xích lại gần nhau dưới một chiếc ô.. Đã cuối mùa, thôi thì cứ coi hết tháng 10 là mưa không còn, chỉ có sim sau vườn, tím sẫm và ngòn ngọt. “Sim hỡi, bỡ ngỡ gì mà em xoè lá, cành rung?” .. đút vội vào ngực áo chiếc lá chớm vàng nhặt nhạnh buổi đầu thi muộn, và cho ta gọi Sim là Simple nhé, thế thì chả buồn học bài nữa .. Lá héo từ đây, thôi đừng còn vương vấn!

Buýt



Sớm. Trời se lạnh, gió khoan thai đưa đẩy những đám mây dọn đường cho bình minh trỗ dậy đằng đông bằng một thứ ánh sáng dịu nhẹ và hoe vàng. Hắn ngồi đó, mặc bộ đồ xanh nhạt, mắt nhìn xa xăm vào không trung. Chiếc xe buýt số 8 từ xa, tôi vẫy tay, chiếc xe nhanh chóng ghé lại, đúng hơn là để đón hắn.

“Nhanh xé vé cho người ta kìa” - gã tài xế có hàng ria mép thúc giục.
“Biết rồi.” Hắn gằn giọng rồi lục lọi xấp vé trong chiếc rỗ nhựa vuông cũ đầy giấy tờ lộn xộn.

“Áo quần xộc xệch quá đấy” - Hắn không buồn đáp lại.
“Bà già đi đâu?” - Hắn hỏi bà cụ ngồi trên hàng ghế cuối.
“Đi đâu cũng được.” - Bà bâng giơ trước câu hỏi xấc xược của hắn.
“Năm ngàn.” Hắn chìa cái vé ra trước mặt bà.
Bà thản nhiên: “Tui không có tiền”

“Bà già đùa à, không có tiền thì xuống xe.” - Hắn chưa có vẻ gì là nổi nóng, có lẽ hắn cũng đã quen nhiều với những tình huống như thế này.

“Mày cho tao quá giang hết quãng này thôi, rồi tao sẽ chẳng đi thêm một chuyến xe nào nữa.” -Bà nói như trăn trối. Câu nói của bà làm tôi ngờ ngợ. Mái tóc của bà ngắn và rối, lổm chổm những sợi trắng sợi vàng cùng làn da nhăn nheo minh chứng cho thời gian mà những sự khổ cực bà đã trải qua.

“Bà về nhà đi”. Hắn nhìn bà hồi lâu rồi xuống giọng.
“Tao không về đâu cả, tao cũng chẳng có nhà.”- Bà bỗng phản ứng một cách rắn rỏi.

“Bà về nhà đi, con cái của bà đâu” - Hắn nói với giọng trầm buồn.
“Tao không cần thứ bạc bẽo đó, bọn chúng rồi sẽ gặp quả báo”
“Con cái nào cũng thương yêu mẹ cha cả.”- Hắn khẽ quay ra trầm tư nhìn phố

Bà im lặng. Bà khóc, những giọt nước khẽ luồn theo khóe mắt rơi lã chã, tiếng nấc khe khẽ trong tiếc nuối: “Tao ước gì không sinh nó ra.”

Rõ ràng, trong ánh sáng chói lòa của bình minh, tôi thấy mắt hắn long lanh trong giây lát.

*******

Trưa. Nắng gắt gay buông cái khô khốc và bụi bặm lên con đường chật chội oằn mình ôm trọn những luồng xe không ngớt. Nắng chiếu thẳng vào hàng ghế trạm xe buýt. Tôi nép vào một góc bên cạnh chiếc xe máy cũ kĩ dưới bóng cây, cô bạn đứng cạnh che đậy kín mít thở phì phò, mồ hôi lấm tấm trên gò trán, hai tròng kính cận dường như khẽ nhòa trong tích tắc rồi bốc hơi ngay dưới cái nóng.

Một chiếc xe buýt lam con ghé lại, bốn người mò mẫm bước xuống, đúng hơn là có hai ông, một bà và thằng nhóc ăn mặc rách rưới. Bà nắm tay thằng nhóc, hai người còn lại bám víu vào bà thông qua hai cây gậy. Bốn người đeo lỉnh khỉnh đồ, tất cả họ đều bị mù, có mỗi thằng nhóc vô tri là còn sáng mắt.

“Xem coi có xe chưa con?”- Một trong hai ông lão nhắc nhở.

Thằng nhóc ngó nghiêng qua lại rồi bất chợt xem lên: “Xe đến kìa ông”, chiếc xe buýt ghé lại trước họ một đoạn khá xa.
Thằng nhóc phân vân, ngơ ngác định chạy lại. Bà lão bất ngờ chưa kịp phản ứng buông tay. Thằng nhóc nắm lại tay bà, rồi chạy theo chiếc xe.
Họ chạy, đúng hơn là họ dìu nhau chạy. Hai người đàn ông phản xạ nhanh hơn, nắm chặt cây gậy nối nhau chạy theo. Xe chỉ cách mươi mét, họ vẽ nên một đường cong ngoằn nghèo giữa phố xá. Tất cả mọi người nhìn cảnh tượng hiếm gặp này, kẻ cười, rồi có người tiếc rẻ. Chiếc xe buýt dường như phải đợi lâu, khẽ cất bánh.

Thằng nhóc í ới gọi theo, xe không nghe và nó bất lực dừng lại: “Xe chạy mất rồi!”
Tôi bỗng nhớ đến trò chơi rồng rắn lên mây hồi còn bé: thằng nhóc như người mẹ, ba người già đó như những đứa con bé bỏng núp sau lưng mẹ và chiếc xe buýt đó như ông thầy thuốc cố bắt cho được họ. Rồi chiếc xe buýt không bắt được ai, kết quả như vậy, có phải họ đã là người chiến thắng không?

“Tại sao nó chạy, nó tưởng mình không có tiền trả sao?” – Một ông lão bực dọc than trách.

“Chắc vậy rồi” – Bà lão ũ rũ, khẽ siết chặt tay thằng nhóc. Một bàn tay nâu vàng nhăn nheo và một bàn tay nhỏ nhoi như búp măng trong cơn bão.

*******

Chiều. Cơn mưa tầm tã trút xuống thành phố như gội rửa chút tiếc nuối cho những ngày nước ngập huy hoàng. Kẹt xe, lại kẹt xe. Người nhìn người, xe chạm xe. Chiếc xe buýt bất lực chôn chân ngay trước ngã tư. Đèn xanh rồi đỏ, không ai nhúc nhích. Tôi ngồi trên xe, khẽ nhìn những vạt nước chạy dài trên hàng kính cũ mèm, khẽ nhìn đồng hồ, lại thêm một ngày sắp qua và cái cảnh kẹt xe này như thêm chút thi vị cho một kết thúc tẻ nhạt của hành trình dài không ngơi nghỉ. Chiếc xe buýt nhích lên được một chút là hàng chục chiếc xe máy nối đuôi nhích theo sau. Tôi liên tưởng đến cảnh như bầy kiến tha một con mồi, chúng cố bám lấy con mồi không tha dù thời tiết mưa bão. Đúng là kiến sợ mưa thiệt, nhưng họ đâu phải kiến, họ mặc áo mưa rồi. Nhưng chiếc áo mưa sẽ bảo vệ họ và vì thế họ sẽ bám riết lấy con mồi.

Còn nhưng ai không có áo mưa thì sao? Ừ thì họ núp mình dưới những mái hiên. Nếu chủ nhà tốt bụng có thể sẽ cho họ cái ghế ngồi. Họ cứ đứng đó chờ mưa tạnh cố quên cái bụng đang cồn cào hay mái tóc ẩm ướt rối xù.Họ đứng xếp thành hàng ngang trước một cửa hàng đã khép cửa, mỗi người mang trong mình một tâm trạng khác nhau. Người thì bộn bề lo lắng, người thì bình thản, vô tư… Đối diện họ, một shop quần áo với ánh đèn rực rỡ ánh lên một hàng ma-rơ-canh trong cửa kính đang khoát trên mình những bộ đồ lòe loẹt. Mỗi ma-rơ-canh đều có khuôn mặt khác nhau, cái thì lạnh lùng, cái thì tươi cười, cái thì nghiêm nghị…

Từ xa, một bà cụ gánh hành rong lững thững ghé lại. Bà đội nón lá, khoác trên mình tấm nilông to, quần đen xắn cao lộ ra đôi xương chân gầy gò. Bà nhìn quanh rồi tiến tới chỗ những người trú mưa cơ hồ tìm một chỗ đứng. Người đàn ông ăn vận lịch sự đưa tay lên nhìn đồng hồ. Một thanh niên độ ba mươi đeo tai nghe khe rung mình theo điệu nhạc. Tất cả vẫn lặng thinh, mặc bà cụ đứng ngoài rìa, không ai chịu xích vào, đúng hơn là họ không để ý và nghĩ rằng bà già đứng đây chủ ý để mời mọc vài món hàng rồi đi. Bà vẫn đứng ngoài mưa, họ vẫn xếp hàng trú mưa không một phản ứng. Tôi nhìn họ, rồi nhìn sang những ma-rơ-canh ..  thật sự không khác nhau là mấy ..

Mưa vẫn cứ rơi đều, những hạt mưa đen ..

  

Cô đơn mấy lần



Đồng hồ điểm chín giờ hơn, cô khoác thêm chiếc áo, bỏ quyển sách trong túi, cô khép cửa đi ra. Cái quán café đầu hẻm cũng như mọi ngày, vắng vẻ. Cô ghé lại, cạnh cô, một cặp tình nhân đang e ấp, ngó qua ngó lại hơi ngại ngùng. Phố thâm trầm trong hơi mưa chiều còn vương lại, vài dòng xe nối nhau ngập ngừng lướt qua ánh đèn mơ hồ chứng tỏ thời khắc kẹt cứng của giao thông đã chấm dứt. Cô nghèn nghẹn nhìn cảnh đôi tình hân bên cạnh. Tình yêu! Chàng trai cười nói nhẹ nhàng, cô gái luôn khẽ mỉm cười. Ánh mắt họ nhìn nhau e dè nhưng vẫn đủ mạnh dạn cho đôi tay quấn lấy nhau. Cô cũng từng có những phút giây như thế, cô cười nhạt trong lòng, bất mãn. Cuộc sống có lẽ luôn cần tình yêu, con người ta sống có lẽ là thật sự để yêu nhau. Cô nhớ lần đầu tiên anh gặp cô. Khi ấy, cô đón nhận anh như một mối tình đầu trong veo và mãn nguyện. Bây giờ cô dần hiểu câu nói của anh bạn thân: “Yêu thì đã sao, mất nhau thì đã sao, nếu chịu được mất nhau, chịu được đớn đau thì thôi đừng yêu mà hờ hững”.

Khí trời có mùi ẩm mốc khó chịu sau cơn mưa chiều dai dẳng, thế là khoảnh khắc sắp tàn một ngày lại ùa đến trong cô, nỗi cô đơn đến bình lặng, sự hạn hẹp và vồ vập của màn đêm, tưởng chừng như sau cái thời khắc những tia sáng cuối cùng le lói sau lưng trời, dẫu cố níu vài giây cho góc phố co mình thì vẫn đâu đây hiện ra những góc tối, những kiếp người thầm lặng, ai bảo thành phố này luôn ồn ào, nhộn nhịp.

Cô thi thoảng hay ngồi quán nước này lắm, nó nằm ngay đầu hẻm. Cô thích bà cụ dễ tính, cũng thích cái cách mà bà hay bỏ thêm một lát chanh mỏng vào ly trà nóng nhàn nhạt và hình như cô cũng nghiện những ly trà chanh của bà mất rồi, nghiện luôn cái quán nước tối khuất mình sau hai dãy nhà cao tầng, trong bóng tối làm cô dễ dàng nhận ra sự phồn hoa giả tạo và sự ồn ào bon chen của chốn thành thị.

Người đàn ông ngồi cạnh cô bất giác đặt mạnh ly nước. Cô khẽ nhìn sang, hơi thở thoáng mạnh, không rõ mặt anh. Anh ngồi một mình, ánh đèn đổ bóng cây xuống chỗ anh ngồi. Chiếc áo khoác kéo cao cổ che hết khuôn mặt anh. Thi thoảng nhìn lên trời rồi anh lại chằm chằm ngắm phố. Cô nhìn anh lần nữa. Có một cái gì đó hiếu kì nơi anh mà cô phải nhích hẳn người sang một bên để nhìn cho rõ. Anh cuốn hút đến lạ. Một sự lạ lẫm và đồng cảm đến từ anh làm cô bỗng quên tất cả và thực sự muốn biết anh đang nghĩ gì. Cô cảm nhận con tim mình sao run rẩy, yếu đuối trước con người này.

Bóng tối ngày càng đậm trong con hẻm. Những vòm mái nhà sẫm màu thấp thoáng ẩn hiện trong thứ ánh sáng chập chờn hắt ra từ hai dãy nhà bên cạnh. Đôi tình nhân thì thầm to nhỏ rồi nắm tay nhau đứng dậy. Đắm mình trong hạnh phúc, họ chắc chắn không để ý đến sự hiện diện lẻ loi của cô. Cô nhìn anh lần cuối rồi bước đi. Cô dạo quanh những con đường vô định, ghé vào một cửa hàng bên đường ngắm nhìn những con búp bê bằng vải hay vài lọ hoa giả trong các tủ kính rồi lơ đãng bước ra, thấy đời chợt buồn vui đến lạ.

********

Gió thổi mạnh trên cao, anh đứng trên chiếc cầu vượt nhìn xuống phía dưới, hoang mang gợi lại trong đầu những chuyện vừa xảy ra. Anh rối rắm trong mớ hỗn độn của việc học hành, công việc và cả chuyện tình yêu với cô. Anh biết trước thế nào cô cũng giận anh chuyện đó, nhưng anh không thể làm khác được. Anh xót xa câu nói của cô: “Có lẽ chúng ta nên xa nhau một thời gian.” Dòng xe bên dưới nhìn từ trên cao chạy thật nhẹ nhàng và từ tốn. Hàng dây điện giăng mắc lộn xộn hòa ánh đèn vàng chiếu sángnhững trạm xe buýt nhập nhoạng chật người chờ. Anh lang thang trên phố, thả lòng theo những suy nghĩ mông lung và hạn hẹp. Anh không biết mình đã làm đúnghay sai. Anh ngẫm nghĩ và đặt mình vào tâm trạng của cô lúc đó. Mà anh đã làm điều gì sai, anh luôn cần cô hiểu và chia sẻ, thế mà cô lại duy nhất đến thế. Anh buồn, buồn cho mình, cho cô tiểu thư bướng bỉnh hò hẹn hai năm nay. Anh và cô có lẽ còn rất nhiều thứ phải cho đi và nhận lại.

Anh rẽ vào quán, cái quán quen thuộc đó vẫn chốn bình yên nhất cho anh những khi hụt hẫng. Anh nhìn phố, phố vẫn nồng nàn và bụi bặm như cái ngày anh gặp cô nơi góc phố. Cô tình cờ lướt qua anh như một giấc mơ trưa tháng sáu, lặng lẽ để lại trong anh những khoảng lặng vô hình. Ánh đèn lấp loáng dưới bãi nước ngập trước sân va vào nhau,anh lắng nghe tiếng tim mình, tìm kiếm gì về thứ hạnh phúc vô tưấy, hay một góc café đường phố, có giọt sương khắt khoải khẽ đọng trên khúc hát vang xa. Anh khẽ nhìn đôi tình nhân đó e ấp nhau trong cái lành lạnh đầu mùa. Hơi trà nóng loáng thoáng cùng hơi thở nồng quyện với nhau như che đậy và ủng hộ cho họ. Anh nhớ đến cô, nếu có thể anh cũng sẽ ôm ấp cô khi những đợt gió lạnh về hay chiều hoàng hôn tắt nắng.

Hai người ngồi song song hai hàng ghế, anh nhận thấy có sự đồng cảm đặc biệt nào đó lôi kéo mình nhìn sang, hay đó chỉ là sự bất chợt thoáng quavề điều kì diệu có được từ một ánh nhìn, hay là sự lo ngại băn khoăn để rồi lạ lẫm trước những thứ đã lâu chưa cảm nhận. Anh nhìn cô, cô nhìn phố. Mái tóc cô khẽ buông hờ che đi khuôn mặt. Cơ hồ có sự đồng cảm nào làm anh muốn nhìn cô thêm lần nữa. Cô khẽ nhấm nháp ly trà nóng, một làn gió nhẹ lẩy đẩy mái tóc cô gờn gợn. Anh mong manh trong phút chốc. Tại sao anh lại cứ nhìn sang cô, anh không hiểu nổi chính mình, anh cần gì và tìm gì nơi bóng hình đó. Bất giác nỗi ớn lạnh tràn qua, anh khẽ thở dài, anh sợ những tháng ngày lạc lõng giữa khối người miên man và dằng dặc trên phố. Chiều nay, trời khô nhứ chiếc lá bàng đứng gió, rồi bất chợt mưa về, lòng hư hao. Như dấu chân dẫu có đằm sâu thế nào trên mặt đất, mưa cũng làm tan tành. Nỗi buồn cứ lớn dần theo ngày tháng, không trải nghiệm, không sắc màu.

Cô đứng dậy, bước đi. Anh thản nhiên mà lòng hơm hớp và bồi hồi. Anh muốn nhìn rõ cô lần cuối. Anh sợ nếu cô đi, còn lại mình anh ngồi gặm nhấm nỗi lòng. Không hiểu từ giây phút nào anh cứ luôn cho cô là người đang cùng mình chia sẻ tâm tình, anh chờ đợi cô cùng tiếng nấc dài mong manh của thời gian trong khoảnh khắc. Rồi anh cũng bước ra đi, chợt cười trong lòng.

*******

Thỉnh thoảng nỗi cô đơn tranh thủ thở khẽ, tôi cứ từ tốn lảo đảo đến ngờ nghệch không suy nghĩ, không dám dừng lại, vì sợ dừng lại ngồi một chỗ để mớ cảm xúc trào ra trong sự trống vắng của những phút lặng thầm một lời độc thoại ngắn ngủi, đọc vài dòng chữ bâng quơ,nhìn con đường mùa thu ngập lá, nhìn một vài bức hình chẳng tròn bố cục, một thước phim cũ thở dài trong phút chót. Cô đơn đôi khi làm người ta hoang mang đến khờ khạo! Tôi cô đơn, tôi ư, tôi là ai? Là anh, là cô? Hay bất cứ một ai, những ai đang cô đơn?

… Phố cười. Dịu dàng và lặng yên...







Em



Em đứng đó- rồi em sẽ đi đâu? Trong đám người hối hả của phiên chợ chiều, nắng mon men theo bậu cửa in bóng xuống nền gạch màu chút phù phiếm nhỏ nhoi; nếu thế ta chẳng thể mong mỏi gì hơn một ánh nhìn của em hồ hoặc, cái màn hơi xám xịt đang bay bay vô vị về hư vô, trong chốc lát gây nghiện cho ta nỗi bồn chồn- còn nhớ không? ngươi đấy- cho nàng, cho nụ cười như hoa.

Còn vài lần lá rụng nữa thôi là mùa thu sẽ đi qua, dẫu hối tiếc, nhưng đầu óc vẫn mơ màng quá. Bỗng dưng anh quên mất rằng đã mấy ngày không quan tâm đến tháng ngày, ngờ ngợ nhận ra cuộc sống cứ nghiêng trôi không như mình tưởng? Trong ánh mắt em hồ hoặc, em đấy: sao lại cười, rồi giả ngây ngô gì đó, nếu thế anh sẽ làm thơ về cái buồn của mưa hay cái tình ngày nắng, em có buồn thì dặn anh cùng buồn, em vẫn cười, hay anh bỏ quên điều gì trong mộng mị?

Em vẫn đứng đó- bên ánh hoàng hôn vượt ngàn căng gió xuống nhanh như cánh buồm, rồi bất chợt ngưng lại thả chút sắc đỏ ướp vào thanh quang một hương ròng ẩm ướt, thấm đẫm, sáng ánh. Tháng năm qua nhanh, chẳng làm sao cho vơi nỗi nhớ? Đầu cành những chú chim ríu rít, tôi bất giác yêu cái khoảnh khắc chuyển tiếp giữa hai mùa này, xốn xang trong lòng nhiều kỷ niệm. Cây diệp vàng còn lại vài nhánh cành khẳng khiu những mối sầu an ủi. Chùm quả chuông chín vàng lủng lẳng, lấm tấm điểm tà áo xanh của bầu trời tháng năm một sắc vàng nồng đượm, nhắc mình nhớ vể cái ngõ hẹp cạnh nhà, nhớ những lỗ bi ve to tròn, nhớ vài vạt mồng gà nép lối, và những hình thù kì lạ trên bức tường vôi cũ.

Gió thoáng qua, em cất bước, ung dung. Em không biết rằng mình sẽ héo tàn khi mùa hạ qua ư? Tự hỏi có khi nào tôi chợt dừng lại và nhìn vào từng cuộc đời của từng người, của em, của chính tôi? Và những kí ức buồn, nhẹ mênh mang thả vào chuỗi ngày bình lặng, hững hờ như tiếng thở dài hiếm hoi của thời gian khi một điều hồ hoặc nào đó ngưng lại, ngừng trôi giữa lưng trời. Đứng dựa người dưới gốc câygià, tôi rút quyển sách nhỏ, lật trang đã đánh dấu sẵn- tôi cất tiếng thâm trầm:

Tôi yêu em đến nay chừng có thể,
Ngọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phai…


Tít trên cao, dưới mái nhà lá phủ, tiếng rít khẽ của một chú chim sẻ nhỏ nhắn, chuyền từ cành này sang cành khác, cất tiếng hót, ta nghe trong gió tiếng hạt vỡ, ấy là chim đang ăn. Tôi tiếp tục:

... Nhưng không để em bận lòng hơn nữa …

Nhưng con chim kia, không ngờ ăn nhanh lạ, hót một tiếng làm tôi cụt hứng. Puskin cùng bài thơ bị bỏ quên trong giây lát, mà sao con ngươi tôi lại vỉa hè đến thế?

…Hay lòng tôi phải gợn bóng u hoài.
... chắc Puskin biết được phải cười xòa mất thôi!

(Bỗng nhớ đến Con lừa và tôi)

13 thg 10, 2012

Đã là tháng Mười


Những mùa cứ thế trôi đi. Tuổi hai mốt cũng sẽ trôi đi, nhẹ như gió chiều, không một lần ngoảnh lại, chỉ thấy nắng rơi và lá rụng đầy trên nỗi buồn của tuổi. Ừ, có thể ngày mai sẽ trầm lặng hơn, hoặc thêm nhiều nông nổi hơn như tôi đã từng, thì chỉ mong mãi đi hết tận cùng, cũng có thể sẽ có những thứ hay ho đang chờ đợi phía trước?

Một hôm nao, giữa bộn bề tháng mười, có chiếc xe hiền khô hát thênh thang mây trời, chợt nhớ những ngày tháng ba đầy nắng hay màu phượng đỏ tháng năm. Là một vài bài hát bỏ quên trong máy tính, tưởng như đã lâu lắm thành mốc meo, để khi nghe lại vẫn vẹn nguyên những cảm xúc đầu tiên, rồi vui cho một niềm vui nhỏ nhỏ, chưa kịp cũ. Là khoảng trời ngày ấy nhiều gió, mà người ta chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ đi qua nó trong ngày mùa đông. Rồi nỗi nhớ nào cũng nguôi ngoai, như những nỗi buồn trong đêm mùa đông…

Đã là tháng Mười.
Phố buồn và lạnh. Trong không khí có mùi của nước mưa và lá mục, còn bầu trời thì uể oải những mây là mây. Thời tiết thế này khó mà vui lên được. Tôi cứ ngồi thu lu trong phòng, để cho máy tinh rên rỉ một bản nhạc rồi nhìn ra cửa sổ suốt từ giờ này sang giờ khác. Tôi đang cố không nghĩ về khoảng vườn phủ nắng vàng ấm áp của mùa khô. Tháng Mười đến thật lặng lẽ. Sau những ngày mưa dài tháng Chín, mặc dù mặt trời vẫn lười biếng không chịu ló đầu ra khỏi mây, thật sự là mặt trời thì trần trụi mà tiết trời thì se lạnh và những kí ức dẫu buồn, nhẹ mênh mang thả vào chuỗi ngày bình lặng, như tiếng thở dài hiếm hoi của thời gian, đôi khi lại là một điều hồ hoặc nào đó, không biết nữa… chợt ngưng lại, ngừng trôi giữa lưng trời?

Những vạt nắng yếu ớt không đủ để xuyên qua cả lớp rèm cửa màu da trời mỏng tang nơi cửa sổ, nên chỉ có thể đậu xuống sàn nhà như những cánh bướm trong suốt, chấp cha chấp chới, một kiểu nắng mong manh đến phát rầu lòng. Tôi lại đánh bạn với nỗi buồn muôn thuở của mình. Tôi nghĩ về bản thân, về mẹ, về những người còn lại trong nhà, về món mì quảng, về thịt bò xào hẹ và tiêu sọ, về mèo mun, về cây trứng cá, về một nhóm người nào đó ngoài kia đang mệt mỏi lao đầu vào cái ngày đầu tuần xuẩn ngốc, về tiếng chổi sột soạt giữa đêm, về khoảng trời đen đen nhầy nhụa như mực loãng phía trước mặt…Tôi chỉ gọi tên những thứ đó trong đầu, như một kiểu liệt kê vậy, không mục đích, không một mối liên hệ nào, tuyệt không tưởng tượng ra nổi vẻ mặt của mẹ tôi lúc này đang ở dưới bếp, cũng không thể phân biệt nổi ngò thơm hay thì là, loại nào tôi thích hơn, tất cả chỉ còn đơn thuần là những hình ảnh, chúng lướt qua tôi như những lưu ảnh lấp lóa. Còn tôi thì chìm dần vào trong đó.

Đã là tháng Mười.

Nỗi buồn cũng có những lúc hiền lành và dễ chịu như thế này đây. Tôi cứ ngồi im một chỗ, để mặc cho những chuyện đã qua ùa vào mình, cảm giác như được nằm trên cánh đồng cỏ lau vào một chiều cuối hè vậy. Tôi đoán màu của khoảng không lúc ấy là một sắc gì đó xen giữa vàng nhạt, hồng nhạt, và xam xám. Còn dư vị của chúng, có lẽ là một vị ngọt dịu dàng. Tôi đã ngồi như thế. Cũng được rất lâu, rất lâu rồi. Những lưu ảnh đầy mùi vị đó, nỗi buồn rất dịu dàng đó, là những gì tôi nhận được mà không biết đấy là món quà chia tay của tháng Chín, hay món quà gặp mặt của tháng Mười. Thật chỉ muốn nói một lời cảm ơn, nhưng rồi cứ băn khoăn mãi đến nỗi dư vị của sự biết ơn cũng đã tan trên đầu môi từ lúc nào không hay?

Mưa tháng mười đã không còn rạo rực, chợt đến chợt đi khi không còn mang tên mùa hạ; cũng chẳng nhẹ nhàng vương tà áo khi còn mùa thu; để rồi giờ đây ào ào như gãy gánh. Ông trời quả thật khéo đùa, giữ nước làm gì để rồi cuối mùa như trút nước, như tiếc lại những ngày huy hoàng của mưa và gió, thế là ngập lụt, bão lũ. Mong mưa chỉ loáng thoáng và rệu rạo tháng mười qua nhanh!

Đã là tháng Mười. Ngơ ngẩn buồn…

10 thg 10, 2012

Miền kí ức



Đi dọc lời ru của mẹ
Tôi lang thang tìm về miền kí ức
Của một thời
Từng nghĩ mình thơ ngây.

Cánh diều còn vướng trên nhành cây
Quê mình vẫn là tất cả.
Tôi cười mình sao vồn vã,
Có màu khói mờ mờ phương xa...

Vuông vuông dài dài,
Ba đóng khung từng kỉ niệm lên vách
Mẹ đong đầy những bát gạo yêu thương.
Bàn tay con rửa suốt ngày không sạch
Mơ hoài bàn tay trắng mẹ cha


Quê mình vẫn là tất cả
Con đi xa không hẹn ngày về
Rưng rưng bóng người đợi triền đê

Tiếng quê vọng hồi,
Gạt đi bóng tối...
Kí ức hóa vàng,
Ấm lòng người những ngày đông sang.

Đi dưới mưa đêm




Đằng kia, sau những rặng cây gầy gò, một phiến trời lang thang, u sầu thu lại ánh sáng, mảnh trăng mỏng manh nương theo cơn gió tà tà vắt mình trên bờ hồ. Chợt tiếng dế vỡ giọng hay tiếng dạ đàm của những gợn nước đen trên lối, một hơi hám rìn rịn mà dịu dàng tưởng như sinh ra từ sao vỡ khi bước chân lỡ chạm vào mảnh nước. Mưa nhẹ, từ chiếc ô bật vội trong đêm, từ giữa những tán lá xào xạc, mưa chợt cất tiếng thâm trầm theo miên man...

Ngày xưa cứ mỗi khi bước ra đường là mẹ cứ dúi vào tay cái áo mưa. Con giãy nảy: "Có mưa đâu mà mẹ lo xa!". Mẹ mặc, cứ bảo cầm cho chắc. Nhớ mẹ nhiều đến thế. Bà ngoại lên thành phố, gặp mình kể đủ thứ chuyện. Chuyện hồi ông còn sống thích bà nấu món gì hay khen ba đứa con trai tài giỏi hay xài xể con dâu này nọ, rồi chuyện bà ủi quần áo cho lính Ngụy ngày xưa hay đẻ rơi dì Chút tại bến xe khi di cư vào Nam… Bà cũng nhắc nhiều về mẹ, đứa con gái đầu lòng vừa thương vừa hận. Ai cũng nói bà ngoại và mẹ tính tình giống nhau quá chừng nhưng không ai dám nói trước mặt bà cả, sợ bà lại la toang toáng lên. Cuộc đời mẹ lận đận, thăng trầm vì chồng con. Nhận thấy những khó khăn hiện tại của bản thân tôi thật nhỏ nhoi và yếu đuối với những gì mẹ đã trải qua.

Mưa chợt lớn thêm. Mắt kính nhòa hết, tôi cứ thấy theo bản năng mà rồ tay lái. Những đợt mưa quất vào mặt đau rát. Gần như không thể giữ được cái đầu của mình nữa, nó sắp rụng khỏi cổ. Nước mưa đã ngấm lên tận thắt lưng, cái lạnh cùng với nỗi buồn đến thấu xương. Dòng xe khựng lại, một nỗi chua chát xâm chiếm tâm trí, mình đã dặn lòng là thế này là thế kia, là sẽ không bao giờ để tình cảm dẫn lối yêu thương khi biết là trái tim đã mỏi mệt mà bàn chân cứ cố lê theo niềm tin trong vô vọng. Kẹt xe, người ta leo lên vỉa hè, chuyến xe buýt số 6- mà cứ ngỡ là số 8, rên rỉ giữa làn đường hoan lạc trong khi gã xa phu khẽ một tiếng thở dài. Xe ngang qua, xe rỗng không và hối hả. Thời gian nhẹ đi qua từng mái nhà xiên xiên bên làn đường dang dở, nghe mùi café đăng đắng len vào từng góc phố đợi màu lá vàng và tiếng cười ai rung rinh bất chợt, rất nhỏ, một nốt nhạc trầm dang dở: gác trọ nào cho ta gối đầu đêm nay?

Khí trời sau cơn mưa lúc nào cũng trở nên trong trẻo đến lạ thường. Vậy mà sau bao nhiêu giông bão lòng người lại càng u ám, mịt mùng. Tôi bảo với người ta là tôi không thể bước đi một mình như thế, tôi bảo với người ta là hãy cho tôi quá giang ít ra thì cũng đến khi cơn mưa này tạnh hẳn… Không! Ít ra thì hết đêm nay thôi. Có điều gì là không thể giữa chốn nhân gian này nhưng sao yêu thương đến với nhau lại quá trắc trở. Kẻ vốn lạnh lùng cũng đến lúc nhận ra rằng con tim mình đang tan chảy và gục ngã. Người mềm yếu luôn bệ tắc trước những lựa chọn. Đời nghiệt ngã hay chính lòng người không nhận ra lối đi cho riêng mình?

21 thg 9, 2012

Tháng ngày thương nhớ?


Rồi mưa. Trận dông ban trưa thả vội vào khoảng không một chút hờn dỗi lạnh lùng. Quán nhỏ. Trang trí tẻ nhạt và vắng khách. Chân tường loang vết cà phê lâu ngày. Cơn mưa thật lạ, không giống như những cơn mưa chiều ồn ào tôi thường thấy, không phải thứ mưa lào rào, nhão nhẹt, đám cỏ giãy giụa lặng thầm trong sung sướng hồi tưởng lại những khát khao mùa hạ. Hay có tiếng khóc? Tiếng khóc rất nhỏ, hay chỉ là một cơn mê sảng ai đó bâng quơ. Hình ảnh thằng bạn thân hiện về ám ảnh tôi. Đó là chuyến tàu cuối hạ. Một buổi chiều nhiều mây, nắng len lỏi từng chỏm trên bụi cây dại. Mọi thứ đều tàn nhẫn, chỉ có những đứa trẻ là dễ thương. Tôi thích nhìn cái vẻ thất vọng của chúng khi trời mưa. Tôi nói với bé rằng mưa buồn quá. Bé di di đôi tay lên bờ cửa nhìn tôi âu yếm. Bé cười, một nụ cười giấu kỹ, không ai được chạm vào. Tiếng nói của tôi đau rát trên môi khi nhìn nụ cười ấy, cảm giác như mình đang khô dại đi dần vì những rạo rực đang cháy bỏng trước mắt. Khi ấy tôi hai hai còn bé mới mười sáu...

Gần con đường tắt là bãi đất trống hoang vu, cả cái lá bìm bịp đeo trên vách chung cư cũ cũng không buồn đong đưa. Em lo lắng, ngó nghiêng ra cửa với cái vẻ đờ đẫn. Mưa tạt ướt chiếc khăn em choàng vội. Bình thường, tôi đã ít hẹn em. Sáng nay nhắn em tối café, em có vẻ hí hửng ghê gớm. Tôi nằm xoài ra đi văng, nhịp chân, ca tưng tửng. Em nói thích đi uống với tôi quán cóc. Tôi nói em chăm chú ngồi nghe. Em nói tôi văn vẻ, em nắm tay tôi bảo thích người lãng mạn. Nhưng tôi đâu có lãng mạn, tôi thích diễn đạt cái kiểu ‘cao sang’ đó, nhưng đôi khi tôi sợ mọi người coi tôi là một mớ rối rắm, nặng nề. Tôi cũng sợ em coi tôi như thế. Bàn tay em thật sự quá nhỏ nhắn, nhưng tôi nghĩ mình thua em mất rồi. Những ngày mưa tháng mười gom góp chẳng đủ một cơn bão, tôi thường ra một mình nhìn bãi đất trống, tự hỏi cơn gió nào đã hắt em ra khỏi tôi, em đi để rồi cơn gió xé tôi ra như một mảnh gãy khúc trên mặt sóng chiều lơ xơ…

Dạo này tôi hay khó ngủ. Không biết có phải vì vậy mà tôi hay cáu kỉnh, chỉ vì một lỗi sai chính tả trong menu cũng làm tôi càu nhàu, giận dỗi. Hôm nay Sài Gòn se lạnh. Khách khứa chẳng ai còn phàn nàn về cái máy lạnh cũ, đôi tình nhân ngồi e ấp, có con gió lẻ ngang qua ướm chân vào mùa mang theo nỗi sầu se sắt. Khi mở cửa cho khách, gió khẽ một vệt dài trên khuôn mặt xám xịt của nền trời, những cái lá me lệt phệt rơi xuống, đám lông chó lại lờ đờ bay ngược lên, để lại vài bông nắng lơ thơ, tái ngắt. Mẹ gọi bảo ba mới bị cho nghỉ việc. Đời người đàn ông qua một lần vấp ngã tàn nhẫn hơn ta tưởng. Ba ngập vào rượu chè. Những lần say ngủ trên võng, khuôn mặt ba rã rời, một khoảng trống nào đó đang hút vào sâu thẳm nỗi tủi khổ chưa từng ngủ quên. Ba quay lưng lại với cuộc đời. Ba còn những đứa con để an ủi. Nhưng đứa con của ba cũng dần vấp ngã, chúng không biết cách âu yếm ôm choàng lấy bờ vai thô sần của ông mà chia sẻ nỗi buồn. Mưa rơi lất phất, giống như mưa phùn ngoài Bắc, có tiếng ai đó ơi ới gọi trong mưa làm tôi rùng mình nhớ lại những tiếng mớ ngủ của ba hằng đêm, rã rời trong sương mù và đá núi…

16 thg 9, 2012

Tháng 9 yêu đương?





Có những chiều lang thang trên vài con phố, bỗng bực dọc khi nhìn thấy ai đó cứ yêu nhau? Mùa thu đến chỉ như một khoảnh khắc ngắn ngủi giao thoa giữa hai mùa rất vội, nên người hay cũng vội yêu nhau. Không nóng, không lạnh, không ồn ào mà man mát, mà chênh chao.



Đáng lẽ tối nay mình phải làm đồ án cho buổi duyệt bài đầu tiên ngày mai, cô Thủy thế nào cũng phải đợi. Sinh viên nào cũng vậy, nếu có thời gian dự trữ cũng phải cố xài cho hết, chẳng bao giờ cho mình những phút cuối thư thả cả. Mình cũng vậy, bực mình lắm, bực mình lắm, bực luôn trời đang mưa, bực cả cái “… MS word is not activated”.

Thật ra lâu lâu lại muốn yêu một ai đó từ khi tháng chín thả vội vào đêm ngày những cơn mưa cuối chênh chao giản dị, muốn yêu thật đấy. Rồi mùa thu thường ngắn. Mùa thu miền Nam càng ngắn. Mùa thu nơi phố Sài càng ngắn hơn nữa. Nếu không thấy người ta bày bán những hàng bánh trung thu, thì có lẽ với vài người hay ngủ quên với cuộc sống cũng chẳng kịp thức dậy mà thấy tiếng thu sang. Nhiều lúc muốn mùa hè rút ngắn đi, mùa đông ít thôi để được tận hưởng mùa thu thật nhiều, thật nhiều: để được yêu?

Sáng nay đi làm lồng đèn cho mấy em chùa Phổ Quang ở công viên Hoàng Văn Thụ, không vui như mình nghĩ. Cái Hội Gió yêu thương gì đấy là ban tổ chức, đã nghe từ lâu giờ mới có dịp tiếp xúc, mà cũng chẳng phải là tiếp xúc, chỉ ngồi ngắm, nhiệt tình có, ồn ào có, chợt thấy mình như thiếu một vài kĩ năng gì đó cho những yêu thương trong cuộc sống này. Nghe vài bản nhạc chẳng ra hồn cho qua ngày...


Rồi tự hỏi khi yêu mình sẽ thay đổi không? Nghĩ mãi nhưng vẫn chưa tìm ra được một định nghĩa nào phù hợp. Mà có lẽ trên đời này làm gì có định nghĩa về tình yêu? Nhiều khi đơn giản là cảm thấy cần một đôi bàn tay để mà nắm lấy, thấy cần một ai đó khẽ tựa vào bờ vai nương dựa. Rồi mơ màng cái cảm giác những chiều lượn lờ công viên hay một góc phố vắng nào đó, vòng tay ôm người yêu từ phía sau, hai đứa trò chuyện, cười cười nói nói...

Ngày mai lại một tuần mới, nói vậy thôi chứ những tháng ngày của mình đang cũ dần và bám bụi. Bạn nói tôi hãy dừng lại, nhưng tôi bảo là đã trót yêu mất rồi, con người ta có muôn ngàn lý do để biện hộ cho cảm xúc.Tình hình là tôi đang đứng trên cheo leo…





12 thg 9, 2012

Không còn mùa thu

Mùa cỏ tranh đã hết
Mùa lau cũng sắp tàn
Ta còn gì sau mưa
Đợi cuộc tình trước mắt?

Lang thang góc đường chờ bước ai mơ hồ qua lối, lắng nghe tiếng thu hình như không còn, gió như mạnh hơn, những phiến lá đã viền một màu tro bụi bặm, rồi phố ồn ào hay lơ thơ gì đó cất tiếng mơ màng tận phương trời ngờ ngợ tiếc nuối những ngày mưa ẩm ướt. Trách thế mà nắng chợt hờn dỗi làm cái màu trời chiều trong trong, nhàn nhạt ngăn lòng ta thêm dứt quãng. Một nỗi buồn chưa kịp ngỏ cùng ai, một bài thơ chưa kịp viết xong đoạn cuối, một nụ cười xuyên xao giữa ngày tháng hè rất vội hay một hoàng hôn tiếc nuối những con gió chiều ướt sũng, một dấu chân còn in trên nền gạch, một chiếc lá chớm mùa thu…

Tự nhiên có ý nghĩ gì đó thoáng qua không hiểu, mắt cận leo nheo rồi thở dài chợt nhớ ra là còn hơn chục ngày nữa cho nỗi buồn tuổi 20 kịp chắt chiu những gì mà thời gian còm cõi đang vương lại, ánh mắt thật thà đến thế, chả cần hao gầy và rắn rỏi. Thôi thì cứ coi hết tháng là mùa thu không còn, dặn lòng sẽ không ngỡ ngàng và tiếc nuối gì cả, một năm là quá đủ, quá đủ để viết vài dòng chất chứa, ừ thì thời gian .. một năm thôi mà?

Cuối mùa. Những cơn gió se lạnh tràn về đập nhẹ vào khung cửa gỗ cũ kĩ bám rêu xanh. Không hiểu sao cứ mỗi lần gió về là lại cảm thấy như đánh mất một thứ gì đó, không rõ ràng, chóng vánh rồi lại cứ gấp gáp nói gấp gáp cười... mà ta lang thang chi mùa thu tội tình?

5 thg 9, 2012

Khai trường


Tháng này, sẽ có buổi tựu trường mới: thật mới. Hình như là ngày mai thì phải, mong là sẽ mưa thật lớn. Giữa bạt ngàn trời xanh ướt đẫm và gió căng giữa sân trường như một cánh buồm, ai sẽ đọc lại bài giảng văn nhắc lại kỉ niệm cũ rằng: "Hằng năm, cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỉ niệm mơn man của buổi tựu trường. Tôi quên thế nào được cảm giác trong sáng ấy nảy nở trong lòng tôi như mấy cành hoa tươi mỉm cười giữa bầu trời quang đãng…”

Khai trường đúng ngay vào dịp những cơn mưa cuối mùa như trút nước, thằng em hớn hở: “Mưa vầy là khỏi đi khai giảng rồi!”. Tôi đùa: “Vậy còn thầy cô, bè bạn để cho ai?”. Nó ngơ ngác hồi lâu, bất chợt thấy vài cô cậu cùng lứa áo trắng tươm tất, quần xắn cao hối hả đạp xe ngoài phố. Rồi nó bỗng bắt mình chở tới trường, chắc cũng tại câu nói đùa khi nãy của mình mà nó chạnh lòng suy nghĩ, ba tháng hè đủ dài để trong lòng mỗi đứa học sinh chợt nhớ về thầy cô và bè bạn. Mình cười, dưới màn nước long lanh trắng xóa, trong tà áo mưa còn hôi mùi vải nhựa cất lâu ngày, tôi khẽ thú nhận: “Khi xưa anh chẳng bao giờ đi khai trường cả!”

Học đại học, ta không còn phải “đi khai trường”, nhưng vẫn mơ một ngày mặc lại quần xanh áo trắng tham dự lại ngày khai trường cũ, tất cả các cô sẽ mặc áo dài thướt tha, các thầy sẽ thắt cà vạt, còn tụi học trò tranh nhau kể lại những ngày hè tất bận rồi chắc chắn sẽ có đứa lo xa trong lòng: cứ lên một lớp thì học hành ngày càng khó.. chợt nhớ năm học cấp cuối, nhiều vui buồn, nhiều kỉ niệm, đơn giản chỉ là những kỉ niệm học hành thôi, cũng chẳng tài nào nhớ hết được nữa. Thấy mình sao lớn nhanh quá, duy chỉ có nụ cười mà có người bảo là không đổi. Nụ cười đó đã theo ta suốt quãng đời học sinh ngây dại, mang ta vào những ước mơ áo trắng vội vàng. Ta cười cô bạn khi xưa hay chọc rằng: “Cười gì mà hiền thế!”. Sẽ gần đây thôi, ta sẽ gặp lại bạn bè, thầy cô và mái trường xưa ấp ủ cho ta nhiều kỉ niệm, chợt nhớ gì mà chợt thương đến lạ.

Thi thoảng nghe ai cất một khúc hát về tuổi học trò, lòng không khỏi bồi hồi và xốn xang. Đôi khi thấy mệt mỏi vì những nỗi nhớ cứ miên man trong lòng, thế mà sao vẫn nhớ và chẳng phút nào quên. Cuộc đời trôi qua vội vã, nhanh đến nỗi tôi chưa kịp giữ lại cho mình những kỉ niệm để bây giờ ngồi ngẫm nghĩ lại thấy mình mất đi nhiều thứ, giật mình cố níu giữ và hoài niệm, chợt nhận ra nhiều điều...


4 thg 9, 2012

Mưa ngâu nơi đầu dốc



Tháng bảy. Mưa ngâu mải miết. Con dốc dài lạnh tanh. Trời vần vũ mây xám xịt. Con dốc dài ọp ẹp và đọng nước. Màn sương tù mù những làn mưa, ôm lấy thảo nguyên non xanh màu cỏ. Đàn bò của xóm ậm ực tiếc nuối những ngày thôi rả rích. Nơi đầu con dốc, mùa hoa ngâu đã nở rộ, loang loáng vàng trong màu nước mưa trong. Vạt phi yến trải hồng mêng mang lờn vờn gót dốc. Cưỡi xe qua triền hoa, mưa tong tong gấu áo người sau yên. Cậu đi dưới những chiếc ô xếp tròn xanh như những chiếc lá cọ và che cho tôi cùng đèo nhau lên đỉnh dốc nghe thơm nồng hương mồ hôi của cả hai trong mùi mưa ngọt ngào.

Tháng tám. Mưa ngâu rả rít. Ngôi trường cấp hai say mềm hơi sương uốn phủ. Hàng bằng lăng tần ngần, hất vào mưa ngâu nỗi buồn tím đẫm, hất nỗi vào nỗi nhớ những muộn phiền mùa cũ, vào những cánh cửa gỗ gác trọ run bần bật khi hàng cây rung lên trút lá. Con dốc vắng hoe, loang lỗ những hố sâu ngập nước. Người người dọn đi, bỏ lại những dãi đất hoang um tùm cỏ dại. Những đứa trẻ miệng bám đầy vẩy đất nâu gửi tôi cái nhìn hồ hoặc, hái một bông hoa đỏ tựa mặt trời, chúng chạy trốn thị thành, chạy trốn tương lai. Vài mảnh ngói vỡ ngô nghê không nằm không theo thứ tự đang mơ điều gì khe khẽ gối đầu lên nhau kể chuyện mùa. Tôi leo dốc, giẫm vào bóng mình, giẫm vào mưa ngâu, nỗi nhớ đâu đâu…

Tháng chín. Thi thoảng có mưa ngâu. Những ngày lễ dài, con dốc được trang hoàng thêm sắc đỏ của những lá cờ treo vội. Tôi bỏ lại tuổi mười lăm giữa những giờ tan lớp, từng giọt buồn trượt ngã, vỡ xoảng. Con dốc vẫn hoài kể chuyện những kẻ phụ nhau. Con dốc gọi về những ước muốn chẳng bao giờ được đặt tên. Mưa ngâu nhỏ nhẹ, mảnh khảnh, đủ ướt áo, đủ xé nát tâm hồn. Tôi về. Quê mình vẫn vậy. Không ồn ào, không ấm áp, đìu hiu. Ngôi nhà vẫn nằm chênh vênh đầu con dốc, những thân cột mốc xanh mốc trắng. Những nỗi buồn đã cũ của ba ngày càng bám bụi, âm thầm hoen rỉ bên vết sẹo cuộc đời. Mẹ ngồi vu vơ một bài ca xứ Quảng, nghe hơi rượu cay nồng lên từng thớ thịt, rồi tuôn trào cuốn phăng những hi vọng đã rụng tự bên này giấc mơ.

Con dốc ấy đã có từ rất lâu. Cái xóm nghèo ấy cũng lâu như thế nên người ta thường gọi là xóm dốc. Thế thôi, và đừng cười cái kẻ lập dị thích viết những nỗi sầu, mưa ngâu tháng chín chợt cười dung dị…






12 thg 8, 2012

Tình bạn là một cái cây




Một đứa bạn đã nói với tôi rằng bạn bè chứ có phải cái cây đâu mà cứ ôm hoài. Rằng thì mỗi đứa có lý của riêng mình nhưng tôi lại thích coi bạn bè thật sự là một cái cây. Một cái cây sẽ ra đầy lá sau một mùa đông trơ trọi, một cái cây sẽ tỏa bóng mát cho những ngày hè oi ả, một cái cây sẽ giúp bạn mang những nỗi buồn cuốn theo những chiếc lá thu rơi rụng. Cây rõ ràng luôn vững chãi đứng một chỗ chờ bạn quay về để tỏ bày những nỗi niềm sau mỗi chuyến đi xa. Cây sẽ hiểu rằng mình là chỗ dựa bù đắp cho kẻ lãng du bốn phương cần chốn nghỉ chân bất chợt sau những mỏi mệt. Nhiều khi muốn mình như cô bé Anne Shirley thẫn thờ khi nhìn hàng phong non khẽ thay màu lá chớm thu, nhặt chiếc lá vàng mà thấy hạnh phúc ghê gớm.

Thời gian thật kì lạ, nhiều khi trôi nhanh quá bất ngờ, rồi lắm khi ngưng lại, im bặt. Tôi bõ lỡ hai lần họp lớp cấp ba và nhiều lần cấp hai. Tôi bỏ lại những cuộc tụ tập. Bạn bè cứ chờ tôi mòn mỏi rồi đâm ra áp lực, thế nên tôi chọn cách từ bỏ. Như đã, tuổi học trò đi qua không lời từ biệt, quay đầu lại thấy có nuối tiếc nhưng chẳng thể giữ lại gì. Tình bạn quả thật là một cái cây. Và cái cây của tôi đang chết khô phía bên kia lưng đồi...



Tôi có một mảnh giấy nhỏ. Tôi sẽ vẽ một gốc cây màu nâu sẫm, rồi thân cây màu xanh và vì tôi không khéo cho lắm nhưng cái cây của tôi có vẻ khẳng khiu và xiêu vẹo. Rồi tôi bắt đầu vẽ những nhánh cành cho nó.

Nhánh thứ nhất tôi vẽ những người bạn cấp 1 của mình: Sang, Ngân, Quân, Cường, Nhi, Việt, Dũng...  Tôi đơn thuần chỉ còn có thể gom góp vài kí ức nhỏ nhoi và rời rạc. Tôi nhớ cô Thảo lớp 5 hay dạy phụ dạo thứ bảy, chúng bạn rủ tôi đi tắm suối, cô biết được mời phụ huynh cả bọn. Rồi thằng Hiếu, thằng Dự hay chọc ghẹo tôi, và nhớ nhất là cho hai đứa đó vài quả đấm bầm mặt. Hôm bữa, gặp Hiếu, Hiếu hiền và trưởng thành hơn, còn Dự thì đã có vợ con, tôi thì vẫn cọc cằn và "độc thân" đến tận giờ :) Rồi tôi xóa một mạch hết những nhánh cành này đi, đơn giản vì tôi chẳng còn nhớ rõ một kỉ niệm vui vẻ nào nữa, mọi thứ đã trôi về một nơi rất xa.

Nhánh thứ hai tôi vẽ những người bạn quanh xóm, có lẽ nhánh này hơi phức tạp vì đủ mọi kích cỡ nhưng rõ ràng chúng chiếm một khoảng rất lớn trong kí ức tuổi thơ tôi. Tôi nhớ những tối chơi năm mười, kéo co với thằng Thanh, con Ty, thằng Đoan; thi thoảng bắn bi, thả diều với thằng Nhật, thằng Cọp rồi nhảy dây, ô quan với con Trinh, thằng Thắng. Ở đó chỉ có tiếng cười ngây ngô và những giọt mồ hôi trong vắt. Tuy tôi ham chơi nhưng tôi vẫn tàn nhẫn, tôi bắt đầu xóa: tôi xóa thằng Thanh, Nhật, Đoan vì chúng bỏ học và lang thang nơi đâu không rõ, tôi xóa tiếp thằng Đoan, thằng Thanh vì chúng theo gia đình dọn đi rất xa; tôi xóa Con Trinh, con Dung vì giờ chúng tôi không còn nói chuyện với nhau nữa, chẳng thể nhắc lại những tình bạn kiểu trai gái trong sáng như thế vì giờ những cô bạn đó đã có chồng hết rồi. Tôi xóa con Ty, à giờ không nên gọi nó với cái tên đó nữa vì nó trở thành một hotgirl với cách sống... nói chung là... rất khác tôi, vậy thôi. 

Nhánh thứ ba tôi vẽ những người bạn cấp 2. Tôi nhớ thằng Dũng cháu Thầy Hương, thằng Tân con ông Mạc, thằng Đạt 37 hay cho tôi trái cây, nhỏ Dung ngồi cạnh lớp 8 thường cãi lộn rồi cuối cấp nói thương tôi hay thằng Nhật xóm Nam đi ké xe tôi hết năm lớp 7, chí ít chúng còn lưu lại trong tôi vài xúc cảm tốt đẹp. Tôi nhớ những năm lớp 6 rất vui với thằng Quân, thằng Tuấn. Tôi nhớ những người bạn cá biệt trong lớp: thằng Lợi, thằng Tứ, thằng Pháp. Hôm gặp lớp gặp Lợi và Tứ, thấy hai đứa bạn này trưởng thành hơn nhiều. Thằng Đạt đã mất trong một tai nạn giao thông. Con Dung thì đã có bạn trai mất rồi. Những năm cấp hai tôi có nhiều khoảng cách với bạn bè, cũng nhiều lý do vớ vẫn, nhưng tất cả đều do cái tuổi nó vậy. Giờ trong tay tôi chẳng còn ai cả nên nhánh này tôi không vẽ gì cả.

Nhánh thứ 3 tôi vẽ những người bạn cấp 3. Những người bạn này đơn giản chỉ là những kỉ niệm học hành miệt mài, vui có, buồn có, yêu ghét, hờn giận. Tôi vẫn không thể là chính mình được. Cuộc sống khó khăn làm tôi dè dặt và không có nhiều thời gian để chia sẻ và tìm hiểu tụi bạn này hơn. Cũng rất vui vì giữa cuộc đời này vẫn may mắn tìm được những người bạn tốt. Tôi sẽ nhớ nhiều đến một số trong các bạn đấy. Mà cũng vì tôi không đi họp mặt thường xuyên nên có lẽ bạn bè cũng dần quên tôi thôi. Nhánh này tôi sẽ sẽ nhiều, tôi vẽ những chiếc lá vàng đang úa tàn và dần rụng.

Nhánh thứ 4 tôi dành cho những người bạn đại học: có chơi, không thân. Chẳng thể nào biết được chúng suy nghĩ gì, đôi khi thử tin tưởng nhưng rồi nhận lấy thất vọng. Mà thôi, đó là cách thức quan hệ trong cuộc sống này, tôi chẳng thể cảm tính mãi. Tôi không vẽ, tôi gắn lên đó những chiếc lá giả bằng nhựa, luôn tươi xanh và giả tạo.

Nhánh thứ 5 tôi vẽ những người bạn tôi chưa từng một lần gặp mặt nhưng lại dễ dàng chia sẻ tâm tình của  cái thế giới ảo này. Những người bạn cho tôi sự mông lung khó đoán, những người bạn cho tôi sự nghĩ ngợi vẫn vơ, những niềm vui rất nhỏ… Riêng cái nhánh non nớt này, tôi cố tình vẽ thêm vài bông hoa nhỏ!


Tình bạn của tôi là một cái cây. Và cái cây của tôi
đã chết khô phía bên kia lưng đồi.




5 thg 8, 2012

Nghe mùa thu tới


Ở Sài Gòn không phải ai cũng có thể dễ dàng nhận ra là Thu về. Ừ thì trách sao phương Nam này chỉ có hai mùa cứ đều đặn thay phiên nhau đến lạ. Cái cảm giác về mùa ấy - chênh chao lắm mà đôi khi phải tinh ý và lắng lòng lại, có khi phải thật chậm, chậm lại giữa dòng đời hối hả mới kịp nghe thấy tiếng mưa giăng nhón gót trần ai mà bụi bặm đưa Thu bình yên xuống phố. Kìa, em đã nghe thấy chưa, tiếng thì thầm tự trong lòng gió chút nhẹ nhàng của chiếc lá vàng rơi? Đã nghe thấy chưa bản giao hưởng không lời của những giọt mưa bay bay chẳng đủ làm ướt áo kẻ đi đường? Thật khó để tìm ra nhưng mà biết trước là dễ đánh mất, đa sầu đa cảm hay đơn giản chỉ là nhớ một người nào đó khi Thu về hay một cái gì đó cũng không biết nữa...

Mưa Thu nhẹ lắm, mịt mờ lắm, chỉ như là khói sương thôi, khói sương giăng giăng trên những mái ngói nâu trầm, em bên ta một chiều Thu phố cổ; khói sương lẩn vào đất, vào trời, để mùa Thu như kẻ mộng du, ngà ngà say hương mùa nồng những ngày mưa cuối. Ngày Thu cũng mỏng như tờ lịch trên tường, vèo trôi qua sau một chớp nhoáng, vèo trôi qua những phiêu rong, qua những nỗi niềm, những cuộc hẹn hò, những ngày tụ tập...

Ngày Thu, ta mở ba tháng cuối của tờ lịch thấy thời gian sao trôi nhanh hững hờ. Những nỗi buồn cũng đã cũ, để cùng gác lại mà đón những tháng ngày mùa Đông ngủ vùi, thật sự là Thu chưa qua mà Đông đương tới, bóc dần những tờ lịch cũ mèm còn thơm mùi giấy, Thu về chênh chao mà cũng chẳng đủ thì giờ mà cảm nhận.


Phố đã vào Thu sao còn nắng gắt quá em ơi, ta tìm gì trên mảnh đất chưa một lần dấu chân in quen này. Ta thâm trầm bên ô cửa nhỏ hứng tiếng lá rơi vào thinh không cố mường mượng đôi mắt ấy giờ như thế nào, con đường có còn nối tiếp những con đường, đâu có phải chỉ là một thoáng bâng quơ hay một thoáng buồn mà nỗi buồn dâng ngập ấy lại cứ xoay vần mãi. Làm sao ta quên được cái lần bẽn lẽn nhìn nhau trên giảng đường năm ấy, làm sao nhớ lại cái nụ cười như mùa Thu vàng trong nắng của ai kia và làm sao quên nổi tiếng yêu đầu không dám nói.
Trách em: Giao mùa mà chẳng hay! Rồi Thu cứ thế trôi qua để ta ngơ ngác nhìn em tận bên kia góc phố. Tháng năm khe khẽ nhoẻn miệng cười trên nhánh cành rũ rượi, lặng yên nhé, để ta hát tặng em một khúc Thu về...

Em có nghe, mùa Thu mưa giăng lá đổ
Em có nghe, nai vàng hát khúc yêu đương
Và em có nghe khi mùa Thu tới, mang ái ân mang tình yêu tới
Em có nghe, nghe hồn Thu nói mình yêu nhau nhé!

Mùa Thu đơn giản chỉ là mùa lá rụng khi những cơn mưa ào ạt cuốn gió về, lòng thôi ngập ngừng mà mãn nguyện. Cái cảm giác trống vắng đến mềm lòng, đôi khi đơn thuần chỉ là hoài cảm thế mà cứ hoài bâng khuâng. Ừ thì cứ cho là thời gian trôi qua xóa nhòa bao kỉ niệm, có ai ép lỗi gì nỗi nhớ, riêng phố Thu xưa vẫn dạt dào và xào xạc, chờ ngày ta lại sánh bước.
Ngày mai khi mưa ngang lưng đồi... chờ em, anh nghe mùa Thu tới!

08/2011

2 thg 8, 2012

Có một người đi




Có lần tôi thấy một người đi
Chẳng biết về đâu nghĩ ngợi gì
Chân bước hững hờ theo bóng lẻ
Một mình làm cả cuộc phân ly.
N.B

Sân ga Sài Gòn một chiều đứng gió. Sự yên lặng đáng sợ bao trùm cái ngột ngạt của ngày nắng gắt. Đúng mười lăm phút nữa, chuyến tàu từ Sài Gòn sẽ khởi hành trong ánh mắt khắc khoải của mọi người. Ngày hôm nay là một ngày kì lạ, tôi đứng đó mường tượng những cuộc phân ly trong cuộc đời mình, thấy vỏn vẹn những kẻ cô đơn như tôi chỉ muốn giết chết thời gian bằng cái ngó lơ vô tình. Thói quen ngày xưa đã trở lại, thậm chí còn mãnh liệt hơn, vì đã lâu rồi tôi không biết trái tim mình đang hướng về đâu nữa. Nghịch cảnh của số phận luôn khiến những kẻ tự cho mình mạnh mẽ phải khô cạn và chết mòn, để rồi phải đi tìm những lời giải đáp không bao giờ tồn tại. Vẫn là cái đầu và đôi mắt ấy, vẫn là suy nghĩ và cách nhìn ấy nhưng người khác sẽ đón nhận mọi việc theo cách của riêng họ, nhẹ nhàng hơn, tích cực hơn chăng? Rồi một chiều, phố lại giấu bước chân ai lang thang vào nỗi nhớ chếnh choáng sau những phân ly vô hình và mỏi mệt…

Mùa thu về từ lúc nào, có phải từ lúc có cơn mưa nhẹ lành lạnh lùa qua ô cửa mỗi chiều, thổi bay những bài thơ tình dở dở ương ương ai đã viết đợi mùa về. Cái cửa sổ ấy, nhìn thẳng ra bức tường vôi xám xịt ngoài dãy phòng trọ với những hình vẽ hồ hoặc. Hàng cây già nua trút những chiếc lá vàng ươm như mật rồi khẳng khiu nép mình trong vạt nắng nhàn nhạt, giăng giăng giữa lòng phố buồn tênh. Bạn nhờ tôi chở ra sân ga. Bạn về quê, bạn có một mái nhà để trở về chữa lành những vết thương. Tôi cũng vậy, cũng có nhiều người mong ngóng tôi dừng lại. Nhưng tôi sợ mình dừng lại, rồi tôi sợ mình sẽ hối hả quay lại thiêu cháy và tàn phá chính mình. Những kẻ như tôi chả đáng cho ai hi vọng và mong chờ. Sống đến tuổi này, những đứa như tôi, mọi thứ đều rất mơ hồ. Tôi thả mình vào biết bao cuộc chơi vô vị và bất chấp để rồi nhận ra mình chỉ là một kẻ cô độc và nhạt nhẽo. Chiều tháng tám thư thả tạt nhẹ qua cái thành phố đang ngủ vùi này. Phố vào thu âm thầm như một nàng công chúa đang mơ màng trong giấc ngủ, chờ đến một ngày có kẻ lang thang tới đánh thức. Nhiều khi tôi muốn mình chỉ là một bóng gió phiêu rong trên bầu trời, lướt qua những đám mây cuồng loạn, tung tăng trong những dịp bình thường. Nhưng tôi nào có làm được gì. Bạn bỏ đi lúc tôi mất đi sự lạc quan nhất…

Tôi hay về muộn vào tối thứ năm. Tôi nói với Tuấn là mình sẽ về khuya. Tuấn lớn hơn tôi một tuổi nhưng học cùng khóa với tôi. Tuấn đến ở với tôi chưa lâu. Khi tôi đăng tin cần người ở ghép, Tuấn đến mang theo hai balô và một con mèo. Tôi cười và đồng ý ngay, không phải vì con mèo mà vì cái dáng dong dỏng cao ấy. Tính tình hai chúng tôi khác nhau. Lòng tôi nhiều mây và bão tố, lòng Tuấn đơn thuần như mặt nước mùa hạ. Từ khi Tuấn đến ở, chúng tôi bày trò nấu cơm và dọn dẹp nhà cửa, mà trước đây cả tháng trời tôi chẳng màng nhớ đến cái trò chơi vô vị này. Tuấn thích nhạc trẻ, tôi thì nhạc buồn. Tuấn mê đá banh, tôi ham ngủ nướng. Nhưng có điều gia đình Tuấn cũng khó khăn như tôi. Tôi có thể sống dư dả với vài lớp dạy kèm nhưng Tuấn phải đi làm thêm mỗi tối. Đôi khi, con người này làm tôi ngờ ngợ cái vẻ bề ngoài ấy, luôn tươi cười và lạc quan. Đó là sự rắn rỏi hay cố tỏ ra cương nghị, trước mặt tôi Tuấn không cần tỏ ra giả tạo như thế. Tuấn cuốn tôi lòng cái lạc quan ấy, cứ nghĩ cuộc sống của tôi không cằn cỗi đến như thế nhưng nhìn Tuấn tôi thêm ghét cái tính vỉa hè của mình ghê gớm.

Những ngày hè Sài Gòn nóng như đổ lửa. Những tối như thế, chúng tôi thường làm vài ly bia mát lạnh. Những quán bia nơi tôi ở không quá ồn ào, không nhộn nhịp, bia nhàn nhạt và rẻ tiền. Đời những đứa sinh viên nghèo và độc thân nhiều khi tẻ nhạt hơn tưởng tượng. Tuấn hay buồn và ít nói mỗi khi uống bia, thế đấy, cái con người luôn cương nghị và yêu đời trong mọi chuyện lại dễ dàng yếu đuối trước vài bom bia. Tôi chưa bao giờ bằng lòng với cuộc sống hiện tại và luôn muốn thoát ra khỏi nó, còn Tuấn mạnh mẽ đương đầu, vị khán giả duy nhất theo dõi Tuấn là tôi. Tôi thấy Tuấn chiến đấu rồi gục ngã. Miền Trung gặp bão lớn, cuốn ngôi nhà và cha Tuấn đi mất. Tôi luôn nghĩ bạn còn đủ lạc quan?

Bạn ngồi đó. Mái tóc đen lốm đốm bạc, gương mặt phẳng lặng như bóng tối. Hơi thở thổn thức hòa vào từng làn khói thuốc như những uẩt khúc nhỏ giọt ăn sâu và ẩn mình vào lòng đất. Cũng chẳng bé dại gì, bạn không khóc. Bạn còn người mẹ ở quê, bạn còn giảng đường đại học. Thế nên bạn chọn ra đi. Lần cuối chúng tôi uống bia, bạn cũng không khóc, tất cả im lặng. Nỗi buồn tưởng như đã rụng từ lâu, chết sập dưới đám cỏ nát. Thành phố lên đèn. Những đứa sinh viên như chúng tôi, chẳng thể nào khóc nơi phồn thị…

Tên nhân vật đã thay đổi, thêm thắt chút chất truyện,
thật ra vẫn là chuyện...